Thêm bài hát từ liska
Mô tả
Nhà sản xuất : Jakob Mecke
Nhà sản xuất : Jan Hubner
Kỹ sư làm chủ: Ludwig Maier
Sáng tác lời bài hát: liska
Sáng tác lời bài hát: Alessandro Romeo
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Ich hab meinen Körper öfter hergegeben, als ich Blumen jemals bekommen hab.
Und das ist schon bisschen komisch, weil ich Blumen liebe, aber meinen Körper hass.
Ich wurd so oft begehrt, aber nie geliebt.
Hab lieber gegeben, als was gekriegt.
Weil ich immer denk, das hab ich nicht verdient.
Ich wurd so oft gepflegt, hab mir nie verziehen. Es geht nicht weg, so viel Dreck an meinen
Knien.
Vielleicht, weil ich denk, ich hab's nicht anders verdient.
Ich hab meinen Körper öfter hergegeben, als ich Blumen jemals bekommen hab. Und das ist schon bisschen komisch, weil ich
Blumen liebe, aber meinen Körper hass. Ich hab gebettelt, hab gebetet, hab gefleht.
Hab alle Seiten eines Menschen überlebt.
Man sagt, dass Blumen nie verwelken, doch mein Körper doch auch.
Heißt das, dass ich irgendwann für gar nichts mehr taug?
Ich glaub, man hat all seinen Hass an meinem Körper ausgelassen. Hab die
Hoffnung aufgegeben. Mich kann man nicht überraschen. Trag die Schuld und meine
Hülle unter viel zu großen Jacken. Ich hab ja nie Nein gesagt.
Wieso soll man mir was ersparten? Ich hab das verdient.
Mich hat man nicht lieb.
Man fragt mich nicht, was ich brauch.
Man nimmt sich, was man braucht. Ja, ich hab immer Nein gesagt.
Doch man hat mich nie gefragt.
Ich hab meinen Körper öfter hergegeben, als ich Blumen jemals bekommen hab. Und das ist schon bisschen komisch, weil ich
Blumen liebe, aber meinen Körper hass.
Bản dịch tiếng Việt
Tôi đã cho đi cơ thể của mình nhiều lần hơn tôi từng tặng hoa.
Và điều đó hơi lạ vì tôi yêu hoa nhưng lại ghét cơ thể mình.
Tôi đã được khao khát rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ được yêu.
Tôi thà cho hơn là nhận một cái gì đó.
Vì tôi luôn nghĩ mình không xứng đáng với điều này.
Tôi được chăm sóc quá thường xuyên, tôi không bao giờ tha thứ cho mình. Nó sẽ không biến mất, có quá nhiều bụi bẩn trên người tôi
Quỳ xuống.
Có lẽ bởi vì tôi không nghĩ mình xứng đáng với điều đó theo cách nào khác.
Tôi đã cho đi cơ thể của mình nhiều lần hơn tôi từng tặng hoa. Và điều đó hơi lạ vì tôi...
Yêu hoa nhưng ghét thân xác tôi. Tôi cầu xin, cầu nguyện, van xin.
Đã sống sót qua mọi mặt của một con người.
Người ta nói hoa không bao giờ héo, cơ thể tôi cũng vậy.
Phải chăng điều đó có nghĩa là đến một lúc nào đó tôi sẽ không còn ích lợi gì nữa?
Tôi nghĩ họ đã trút hết sự căm ghét lên cơ thể tôi. Hiểu rồi
Hy vọng đã từ bỏ. Bạn không thể làm tôi ngạc nhiên. Hãy chịu trách nhiệm và của tôi
Che dưới những chiếc áo khoác quá lớn. Tôi chưa bao giờ nói không.
Tại sao tôi lại phải được tha thứ gì đó? Tôi xứng đáng với điều này.
Mọi người không yêu tôi.
Người ta không hỏi tôi cần gì.
Bạn lấy những gì bạn cần. Có, tôi luôn nói không.
Nhưng tôi chưa bao giờ được hỏi.
Tôi đã cho đi cơ thể của mình nhiều lần hơn tôi từng tặng hoa. Và điều đó hơi lạ vì tôi...
Yêu hoa nhưng ghét thân xác tôi.