Thêm bài hát từ OTTOBRE
Mô tả
Nhà sản xuất, Kỹ sư trộn, Kỹ sư mastering: Federico Ascari
Nhà sản xuất: Granato
Nhà sản xuất giọng hát, người sắp xếp âm nhạc: Alessandro Benzi
Nhà sản xuất giọng hát: Gianluca Marangon
Điều phối viên A và R: Andrea della Valle
Quản trị viên A And R, Người sắp xếp: Lussorio Piras
Người sắp xếp âm nhạc: Gianluca Maragon
Viết lời: Giulia Panza
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Non so più come stai, se fai ancora tardi e fai rumore, svegli tutti, quando torni a casa e sbatti i tacchi.
Se c'è qualcuno che ti regge la testa dopo la festa, quando sei ubriaca, fai sempre una scenata.
Vorrei raccontarti dei miei dubbi, che al lavoro odio tutti.
Ho ancora paura degli horror da sola! E mi manca sentirti ridere dietro la porta.
Mi manca cantare il cielo in una stanza, scambiarci i jeans, farci le foto, fumare l'ultima e uscire al volo.
Qualcuno ci doveva dire che anche Roma ha una fine.
Non so più se lo sei, ho ancora quel post che hai scritto prima di partire.
Se lo leggo un po' mi sento male.
E mi chiedo se c'è qualcuno che corre quando urli perché trovi i ragni, non riesce ad ignorarli.
Vorrei dirti che ho sconfitto la paralisi del sonno, ma ho ancora paura di svegliarmi da sola. E mi manca sentirti ridere dietro la porta.
Mi manca cantare il cielo in una stanza, scambiarci i jeans, farci le foto, fumare l'ultima e uscire al volo.
Qualcuno ci doveva dire che anche Roma ha una fine. E mi manca mangiare male a mezzanotte.
Mi manca tracciarci alla finestra aperta, guardare le vite degli altri, contare i treni per addormentarci.
Qualcuno ci doveva dire che tutto poteva finire!
Poteva finire, poteva finire, poteva finire.
Bản dịch tiếng Việt
Không biết bạn thế nào nữa, nếu còn đi muộn và gây ồn ào, đánh thức mọi người dậy thì khi nào bạn về nhà và gõ gót chân.
Nếu có ai đó ôm đầu bạn sau bữa tiệc, khi bạn say, bạn luôn gây chuyện.
Tôi muốn nói với bạn về những nghi ngờ của tôi, rằng tôi ghét mọi người ở nơi làm việc.
Một mình tôi vẫn sợ phim kinh dị! Và anh nhớ việc nghe em cười sau cánh cửa.
Tôi nhớ ca hát trong phòng, đổi quần jean, chụp ảnh, hút cái mới nhất và đi ra ngoài thật nhanh.
Ai đó đã phải nói với chúng tôi rằng Rome cũng có điểm kết thúc.
Không biết bạn có còn không, tôi vẫn còn giữ bài viết bạn viết trước khi đi.
Đọc một chút tôi thấy khó chịu.
Và tôi tự hỏi liệu có ai đó bỏ chạy khi bạn hét lên vì nhện không, không thể bỏ qua họ.
Tôi muốn nói với bạn rằng tôi đã khắc phục được chứng tê liệt khi ngủ nhưng tôi vẫn sợ phải thức dậy một mình. Và anh nhớ việc nghe em cười sau cánh cửa.
Tôi nhớ ca hát trong phòng, đổi quần jean, chụp ảnh, hút cái mới nhất và đi ra ngoài thật nhanh.
Ai đó đã phải nói với chúng tôi rằng Rome cũng có điểm kết thúc. Và tôi nhớ việc ăn uống tồi tệ vào lúc nửa đêm.
Tôi nhớ việc theo dõi chúng tôi bên cửa sổ đang mở, quan sát cuộc sống của người khác, đếm chuyến tàu để chìm vào giấc ngủ.
Ai đó đã phải nói với chúng tôi rằng mọi thứ có thể kết thúc!
Nó có thể đã kết thúc, nó có thể đã kết thúc, nó có thể đã kết thúc.