Thêm bài hát từ Tùng TeA
Thêm bài hát từ PC
Mô tả
Nhà sản xuất: Võ Văn Đức
Sáng tác: Vũ Mạnh Tùng
Sáng tác: Nguyễn Mạnh Cường
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Sẽ có một lần nào đó thật gần về quê em nhìn lúa vàng.
Thời gian đi qua anh cũng để lại nhiều úa tàn.
Thôi xin đừng hờn dỗi, nghĩ làm gì chuyện ngày sau, chỉ là đôi phút đâm đầu hoặc là một cuộc dài lâu.
Yêu riêng em thơ ngây dù ngày đó thành những phai phôi đời mình.
Mà biết khi buồn có thương nhớ anh không hay khô người tình?
Em hai mươi ngày ấy vẫn là giây phút này đây, chỉ muốn cầm lấy đôi tay gầy giữa cafe phố đầy mây. Rồi ngắm vòng quanh, miệng cười cập chế trà xanh.
Ngày hôm qua không trở lại, thời gian nhìn thế mà nhanh.
Mày thường hỏi em dạo này sao chẳng còn ghé nhà anh? Vài ngọn cỏ sau khu vườn, tiếng cười em bé hòa thanh.
Đây sẽ là góc bình yên mai sau hai ta cùng ngồi.
Hoặc cũng có thể mình già nhiều đi nhưng khác nhau hai vùng trời. Nhìn ngày mới lại tới, biết em có còn giữ nguyên?
Là những bóng hình của chúng mình xem như đã từng hữu duyên.
Già cùng nhau là được, anh chưa mảnh tình vắt vai. Già cùng nhau là được, em còn dại khờ mắt nai.
Già cùng nhau là được, yên vui đi qua phú bần. Mình già cùng nhau là được, đến khi hai ta tử tuần.
Sâu trong đời người chỉ cần ấm êm bên căn phòng.
Còn những ngày tháng không em thật quá đơn côi và thăng trầm.
Hữu trẻ sau này có già đáp lời hứa hoặc là ta chẳng cùng cuộc đời trở thành chuyện cũ một thời. . .
Bởi vì chẳng ai biết tình người một ngày sẽ ngưng.
Chỉ còn lại ánh mắt nụ cười một thời trẻ trung. Mình ngồi cạnh nhau dẫu muộn màng đến cuối chiều tàn.
Hãy nói anh nghe giấc mơ nào?
Có những giấc mơ được cùng em mình đi lang thang đất trời.
Hôm nay anh mệt vì cuộc sống và những tâm tư giật đời. Sẽ là thế nào nếu một ngày ta bỗng cảm thấy nhòa mi?
Thì khoảnh khắc ấy là khi từng khuôn mặt ấy già đi.
Em ơi đừng chớ vội buồn cho mày nhiều mắt đăm đăm. Mình sống một lần, cho thời gian còn tâm hồn mãi trong năm.
Thời gian là điều chan hòa để cho vận vật hữu duyên.
Nếu như không thành, anh cũng buồn -xem như cuộc đời vô tình. . .
-Bởi vì chẳng ai biết tình người một ngày sẽ ngưng. Chỉ còn lại ánh mắt nụ cười một thời trẻ trung.
Mình ngồi cạnh nhau dẫu muộn màng đến cuối chiều tàn.
Hãy nói anh nghe giấc mơ nào?
Vậy thì ngày qua có được gì?
Giây phút cuối cùng đời mình còn nhau đến tận cùng thời gian. Trao qua bao mưa nắng mịt mù, già cùng nhau là được.
Vẫn còn em ở đó trọn tình yêu.
Rồi em khẽ thì thầm: "Những giấc chiêm bao về. . .
Cho đêm tháng dần trôi, cho em biết tình tôi hai ta sẽ già cùng nhau".