Thêm bài hát từ Tùng TeA
Mô tả
Khói bốc lên trần nhà thành những vòng tròn, cùng với nó là những suy nghĩ nặng nề và dính dấp. Trong mỗi nhịp điệu là thói quen giữ mình nổi trên mặt nước, khi cơn bão đã từ lâu ở bên trong. Cuộc sống không có lịch trình và thời gian biểu nghe có vẻ đẹp đẽ, nhưng trên thực tế, đó là cuộc đấu tranh vĩnh viễn để thở, để có gia đình, để có quyền được là chính mình khi xung quanh chỉ có những chiếc mặt nạ.
Âm nhạc vang lên như những bước chân trần trên đá: đau đớn, nhưng chính điều đó mang lại sự ổn định. Ở đây không có sự hào nhoáng, không có công thức thuận tiện. Chỉ có sự thừa nhận trung thực rằng không có gì là hoàn hảo - không phải tình yêu, không phải sự lựa chọn, không phải con người. Vàppure, trong sự thật gồ ghề này có sức mạnh riêng: căn phòng đầy khói, những suy nghĩ và giọng nói rải rác, không sợ nghe"quá thực tế".
Bài hát giống như ngọn lửa trong đêm - không sưởi ấm hoàn toàn, nhưng sẽ cho ánh sáng để không bị lạc trong sa mạc.
Nhạc sĩ: Tung TeA
Nhà sản xuất: Yungboi Tmix
Kỹ sư âm thanh: Yungboi Tmix Studio
Mẫu: Lil Tjay
Diễn viên: Harley
Tác phẩm: Nguyễn Long
Nhà sản xuất: Phan Nguyễn
Đạo diễn: Đồng Nart
Quay phim: Vương Hoàn Nguyễn
Quay phim: Phúc Hồng
FPV: Lateemar
Biên tập viên màu sắc: Tuong Minh
Họa sĩ thiết kế: Nguyen Suan Le, Ngoc Vu, Tien Ktu
Thợ thủ công: Quoc Khan
BTS: Tien Ktu, Ngoc Vu
Hỗ trợ: Doan Lan, Khanh Hi
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Acid anh níu những vết thương sau một thời lang bạt.
Khi giông bão đã cuốn anh như chìm vào hoang mang.
Cuối đường hầm lẻ loi nhưng chẳng phải lúc này.
Trước đây khi em thắp sáng một tâm hồn trật đấy.
Anh cũng đâu có thế gian sợ thiếu lòng.
Vứt lại cho những mưu sinh ôm tương tư vào lòng.
Tận chân em khói đó lên rồi dần đầy gạt tàn.
Sâu bên trong con thú hoang một đôi chân lạc đàn.
Không bao giờ hành trình không có tan tầm. Sống một đời nghệ sĩ không bị giam cầm.
Từng ngày vắng vẻ sau đó an thần. Nhạc là tấm lưới flow đan vần.
Không còn phải trật ngóc không còn than thởm. Chỉ biết là cố gắng sẽ được ban phần.
Bao cuộc giông tố bao cuộc thăng trầm. Kể từ từ im on trên đường chân trần.
Chẳng cần để tâm với những điều chẳng đáng bàn. Nước mắt đã rơi và cũng đã từng dám làm.
Thuốc còn nửa điếu vì nó có vị đắng tàn. Không có gì hoàn hảo anh cũng đâu phải giang phàm.
Qua nhiều cuộc chơi ta đã trở nên cứng cỏi. Nghĩ về gia đình cha mẹ giờ đã đúng tuổi.
Giữa một cái đầu lạnh khói lơ lửng mây sao.
Cho lời nhạc được bay cao phải đằng sau cuống phổi. Hãy thắp ánh sáng trong bóng tối.
Khi bao nhiêu ưu tư đang trượt đến.
Khi tôi trao em linh hồn tôi. Như là ngôi sao băng qua đêm dài.
Anh cũng đâu có thế gian sợ thiếu lòng.
Vứt lại cho những mưu sinh ôm tương tư vào lòng.
Tận chân em khói đó lên rồi dần đầy gạt tàn.
Sâu bên trong con thú hoang một đôi chân lạc đàn.
Và đừng đánh giá về ai qua vẻ ngoài. Khi chỉ nhìn thấy được phần nổi của tảng băng.
Có chừng muốn được kiếm thật nhiều cho gia đình. Cho cô gái con yêu vì đó là bản năng.
Không phải hoàn hảo cũng chả phải văn minh. Những gì khó nói gọi tắt là nhân sinh.
Có hai thứ trên đời anh biết phải sòng phẳng. Là đồng tiền dứt khoát còn ái tình phân minh.
Đôi khi một mình thuốc lá nhìn đá tan. Cho còn tin ngưỡng cho còn thêm một lá gan.
Để còn tỉnh táo giữa cuộc đời hóa trang.
Nếu không phải cùng mái ấm anh chỉ là quá giang. Ta không thể nào viết những lời nhạc không real.
Để như mình không yêu không đi qua hỷ nộ. Băng qua những cơn đau đã khiến ta chai lì.
Thuận theo tự nhiên để được chui vào thủy lộ. Sẽ vẫn đến lúc khi bước qua ba mươi.
Nhìn lại vào gương xem ta còn lại gì. Thả một làn khói tripping on a love.
Thành những vòng tròn tự phủ rồi tan đi. Anh cũng đâu biết cách nghĩa được tình yêu.
Điều làm cho con người ta thật lạ kỳ. Cuộc đời thật khó gặp nhau trên thế gian.
Đừng làm anh đau baby why.
Acid anh níu vết thương một thời lang bạt.
Khi giông bão đã cuốn anh chìm vào hoang mang.
Tận chân em khói đó lên dần đầy gạt tàn.
Sâu bên trong con thú hoang một đôi chân lạc đàn.
Không hoàn hảo cũng chả phải văn minh. Những gì khó nói gọi tắt là nhân sinh.
Có hai thứ trên đời anh biết phải sòng phẳng.
Là đồng tiền dứt khoát còn ái tình phân minh.
Để còn tỉnh táo giữa cuộc đời hóa trang.
Nếu không phải cùng mái ấm anh chỉ là quá giang.