Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Забери с собой, ветер-ветерок, уноси всю грусть, будто пыль дорог.
Ветер, помоги заглушить ту боль, дым от старых дум забирай с собой.
Забери с собой, ветер-ветерок, к дальним берегам неземных миров, мимо райских пущ, там, где день за год, ветер всемогущ, будто древний бог.
Реальность словно меня сжимает в тиски, пространство разлетится на куски, где лунный свет он серебрят пески тех далей, что не знали душ людских.
А я там бреду, будто бы во снах, собирая, как зоркий нумизмат, кругляшки монет, каждый тот момент, где я пребывал всяких рамок вне.
Забери с собой, ветер-ветерок, уноси всю грусть, будто пыль дорог.
Ветер, помоги заглушить ту боль, дым от старых дум забирай с собой.
Забери с собой, ветер-ветерок, к дальним берегам неземных миров, мимо райских пущ, там, где день за год, ветер всемогущ, будто древний бог.
Звенела хрусталем музыкосвет, и абрис рисовал небесный свет.
Искать надежно скрытое в листве, скитаться вечно, будто акосфер, воспарив над той звездной пустотой, где горит огонь и царит покой.
В те места, где был в мире сам собой, где не властна смерть, неизвестна боль.
Это будто бы сон во сон, один из тех, что высший сорт.
Среди этих высот хочу я больше провести часов.
Пусть возносит ветер над землей, Млечный Путь ляжет колеей.
Время на время свой ход замедлит, не сжимаясь вокруг петлей, а светило пусть пышет пылом, кружась над нами планетарным балом.
И тут неважно все то, что было, и сколько набрано тобою баллов.
Из звездной пыли соткали крылья, намечен вылет туда, где быль недоступна для любых запретов, туда, где встретят берега иные.
Забери с собой, ветер-ветерок, уноси всю грусть, будто пыль дорог.
Ветер, помоги заглушить ту боль, дым от старых дум забирай с собой.
Забери с собой, ветер-ветерок, к дальним берегам неземных миров, мимо райских пущ, там, где день за год, ветер всемогущ, будто древний бог.
Bản dịch tiếng Việt
Hãy mang nó theo, cơn gió thoảng, cuốn đi mọi ưu phiền, như bụi đường.
Gió ơi, hãy giúp anh dập tắt nỗi đau đó, mang theo làn khói suy nghĩ xưa cùng em.
Hãy mang nó theo mình, hỡi cơn gió, đến những bờ xa của những thế giới trần thế, qua những khu rừng thiên đường, nơi mà ngày qua năm, gió toàn năng, giống như một vị thần cổ xưa.
Dường như hiện thực đang bóp nghẹt tôi, không gian sẽ vỡ tan thành từng mảnh, nơi ánh trăng soi sáng cát bụi của những khoảng cách mà tâm hồn con người chưa từng biết đến.
Và tôi lang thang ở đó, như thể trong những giấc mơ, thu thập, giống như một nhà nghiên cứu tiền số có tầm nhìn tinh tường, những đồng xu tròn, mọi khoảnh khắc mà tôi ở ngoài bất kỳ khuôn khổ nào.
Hãy mang nó theo, cơn gió thoảng, cuốn đi mọi ưu phiền, như bụi đường.
Gió ơi, hãy giúp anh dập tắt nỗi đau đó, mang theo làn khói suy nghĩ xưa cùng em.
Hãy mang nó theo mình, hỡi cơn gió, đến những bờ xa của những thế giới trần thế, qua những khu rừng thiên đường, nơi mà ngày qua năm, gió toàn năng, giống như một vị thần cổ xưa.
Ánh nhạc vang lên như pha lê, đường nét vẽ nên ánh sáng thiên đường.
Để tìm kiếm những gì được ẩn giấu an toàn trong tán lá, đi lang thang mãi mãi, giống như một tầng khí quyển, bay lên trên khoảng không đầy sao nơi ngọn lửa bùng cháy và hòa bình ngự trị.
Đến những nơi mà tôi đã ở một mình trên thế giới, nơi mà cái chết không có quyền lực, không biết đến nỗi đau.
Nó giống như một giấc mơ trong một giấc mơ, một trong những giấc mơ cao cấp nhất.
Tôi muốn dành nhiều giờ hơn ở những đỉnh cao này.
Hãy để gió nổi lên trên trái đất, Hãy để dải ngân hà nằm trong đường mòn.
Thời gian sẽ chậm lại trong một thời gian mà không co lại thành một vòng lặp, và để cho ánh sáng rực rỡ với lòng nhiệt thành, bay vòng quanh chúng ta như một quả cầu hành tinh.
Và ở đây mọi thứ đã xảy ra và bạn ghi được bao nhiêu điểm không quan trọng.
Đôi cánh được dệt từ bụi sao, một chuyến bay được lên kế hoạch đến nơi thực tế không thể tiếp cận được với bất kỳ sự cấm đoán nào, đến nơi những bờ biển khác sẽ gặp nhau.
Hãy mang nó theo, cơn gió thoảng, cuốn đi mọi ưu phiền, như bụi đường.
Gió ơi, hãy giúp anh dập tắt nỗi đau đó, mang theo làn khói suy nghĩ xưa cùng em.
Hãy mang nó theo mình, hỡi cơn gió, đến những bờ xa của những thế giới trần thế, qua những khu rừng thiên đường, nơi mà ngày qua năm, gió toàn năng, giống như một vị thần cổ xưa.