Thêm bài hát từ Sofía Reyes
Thêm bài hát từ Leo Rizzi
Mô tả
Trợ lý kỹ sư mastering: Brandon Hernandez
Nhà sản xuất điều hành : Charlie Guerrero
Kỹ sư làm chủ: Dale Becker
Trợ lý kỹ sư hòa âm: Felix Byrne
Chỉ đạo A&R: Francisco Granados
Giám đốc A&R: Isabel Croce
Kỹ sư trộn: Josh Gudwin
Không rõ: Kastelo
Nhà sản xuất: Kastelo
Không rõ: Kastelo
Giọng hát: Leo Rizzi
Giọng hát: Sofía Reyes
Sáng tác, viết lời: Carlos Bravo
Sáng tác, viết lời: Javier Lloret de Muller
Sáng tác, viết lời: K sotomayor
Sáng tác, viết lời: Leo Rizzi
Sáng tác, viết lời: Sofia Reyes
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Siento en el alma lo que me decías, que si dolía no eran tonterías.
Y el amor que siempre me pedías no lo conocía ni yo lo tenía.
¿Será que ya está escrito en cemento cómo acaba este cuento y no hay nada que hacer? ¿Será que amarte es soltarte?
Pero, ¿cómo soltarte?
Si solo nos falta ese invento que nos vuelva en el tiempo pa' saberte querer.
Quererte más fuerte y más lento, reescribir esta historia y no volverte a perder.
Dame una noche más, solo una noche más donde no exista nada más.
Solo nos falta ese invento que nos vuelva en el tiempo pa' aprenderte a querer.
Tú volviéndolo a intentar y yo te veo igual.
No quieres aprender ni vas a escuchar.
Y ahora remueves mi dolor, hasta me está cambiando la voz.
Dile a la gente lo que pasó, que en esta historia el -malo fui yo, el malo fui yo.
-Si solo nos falta ese invento que nos vuelva en el tiempo pa' saberte querer.
Quererte más fuerte y más lento, reescribir esta historia y no volverte a perder.
Dame una noche más, solo una noche más donde no exista nada más.
Solo nos falta ese invento que nos vuelva en el tiempo pa' aprenderte a querer.
-Cómo saberte querer.
-Será que acabó, será que ya fue, -ya fue. -Oh.
-Será que acabó, será que ya fue, ya fue. -Oh.
Si solo nos falta ese invento que nos vuelva en el tiempo pa' aprenderte a querer.
Bản dịch tiếng Việt
Trong tâm hồn tôi cảm nhận được điều bạn đã nói với tôi, rằng nếu điều đó làm tổn thương thì đó không phải là điều vô nghĩa.
Và tình yêu mà em luôn đòi hỏi ở anh, anh không hề biết và cũng không có được.
Chẳng lẽ câu chuyện này kết thúc như thế nào đã được viết bằng xi măng và không có gì để làm? Phải chăng yêu em đồng nghĩa với việc phải buông bỏ?
Nhưng làm sao để buông bỏ?
Giá như chúng ta chỉ cần phát minh đó đưa chúng ta quay ngược thời gian để biết yêu em.
Yêu em mạnh mẽ và chậm rãi hơn, viết lại câu chuyện này và không bao giờ mất em nữa.
Hãy cho tôi thêm một đêm nữa, chỉ một đêm nữa thôi, nơi không còn gì tồn tại nữa.
Chúng ta chỉ cần phát minh đó đưa chúng ta quay ngược thời gian để học cách yêu em.
Bạn thử lại thì tôi cũng thấy bạn như vậy.
Bạn không muốn học và cũng không định lắng nghe.
Và bây giờ bạn xóa bỏ nỗi đau của tôi, giọng nói của tôi thậm chí còn thay đổi.
Kể cho mọi người nghe chuyện đã xảy ra, rằng trong câu chuyện này kẻ xấu là tôi, kẻ xấu là tôi.
-Nếu chúng ta chỉ cần phát minh đó đưa chúng ta quay ngược thời gian để biết yêu em.
Yêu em mạnh mẽ và chậm rãi hơn, viết lại câu chuyện này và không bao giờ mất em nữa.
Hãy cho tôi thêm một đêm nữa, chỉ một đêm nữa thôi, nơi không còn gì tồn tại nữa.
Chúng ta chỉ cần phát minh đó đưa chúng ta quay ngược thời gian để học cách yêu em.
-Làm sao để biết yêu thương chính mình.
- Có lẽ đã qua rồi, có lẽ đã qua rồi, - đã qua rồi. -Ồ.
-Có lẽ nào nó đã kết thúc, có thể nào nó đã kết thúc rồi, đã như vậy rồi. -Ồ.
Giá như chúng ta chỉ cần phát minh đó đưa chúng ta quay ngược thời gian để học cách yêu em.