Thêm bài hát từ Jakub Zaron
Mô tả
Phát hành: 24 tháng 10 năm 2025
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Pęka mi głowa.
Rozsadza mi umysł na samą myśl, że mam gdzie się schować i dokąd wyjść. Czy warto mieć za sobą i uciec?
Strasznie mi szkoda.
Rozprutych dialogów nie będę szyć.
To słaba metoda i cienka nić. Od dawna się już z Tobą nie kłócę.
Do dziś.
Na później.
Nie zostawiaj tyle spraw na później.
Nie porzucaj we mnie żadnych kłamstw, niepotrzebnych pauz i marzeń, których nie potrafię przeżyć.
Marzeń, których nigdy nie chcę zmienić.
Znowu na schodach.
Jedną nogą w górę, drugą w dół.
Zamiast usiąść jak człowiek, wchodzę pod stół.
Nie parzy nic, gdy chłodno od ziemi.
Taka pogoda to żadna ulewa, ledwie mżawka.
Wystarczy mi słońca, by żyć.
Za mało deszczu, żeby coś zmienić.
Na później.
Nie zostawiaj tyle spraw na później.
Nie porzucaj we mnie żadnych kłamstw, niepotrzebnych pauz i marzeń, których nie potrafię przeżyć.
Marzeń, których nigdy nie chcę zmienić.
Patrzymy w dal, a pod nogami lęk bo trzyma nas przy sobie.
Tak sobie mi z tym.
Ostatni raz kłamałem sobie, że nie dam już. Tak sobie mi z tym jest.
Tak sobie mi z tym jest.
Bản dịch tiếng Việt
Đầu tôi đang đập thình thịch.
Tôi choáng váng khi nghĩ rằng mình có một nơi để trốn và một nơi để đi. Có đáng để tụt lại phía sau và bỏ chạy không?
Tôi cảm thấy rất tiếc.
Tôi sẽ không khâu những đoạn hội thoại rách nát.
Đây là một phương pháp yếu và một sợi chỉ mỏng. Đã lâu rồi tôi không tranh luận với bạn.
Cho đến hôm nay.
Để sau này.
Đừng để lại quá nhiều thứ cho sau này.
Đừng để lại cho tôi những lời dối trá, những khoảng dừng không cần thiết và những giấc mơ mà tôi không thể sống được.
Những giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn thay đổi.
Lại ở cầu thang.
Một chân lên, một chân xuống.
Thay vì ngồi như con người, tôi lại chui xuống gầm bàn.
Không có gì cháy khi nó nguội từ mặt đất.
Thời tiết này không có mưa như trút nước, chỉ là mưa phùn.
Tôi có đủ ánh nắng để sống.
Mưa không đủ để tạo nên sự khác biệt.
Để sau này.
Đừng để lại quá nhiều thứ cho sau này.
Đừng để lại cho tôi những lời dối trá, những khoảng dừng không cần thiết và những giấc mơ mà tôi không thể sống được.
Những giấc mơ mà tôi không bao giờ muốn thay đổi.
Chúng ta nhìn về phía xa và nỗi sợ hãi ở dưới chân chúng ta vì nó giữ chúng ta lại gần.
Tôi ổn với điều đó.
Lần cuối cùng tôi tự lừa dối mình rằng tôi sẽ không nhượng bộ nữa. Đó là cách tôi cảm nhận về nó.
Đó là cách tôi cảm nhận về nó.