Thêm bài hát từ keeroo
Mô tả
Ngày phát hành: 27-03-2026
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
. Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: "Трижи глаза і по газах".
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: "Трижи глаза і по газах".
Вдихаю тридцять перше дванадцяте двадцять п'ятого.
Нема тут що питати, бо ніяк не святкуватиму. Нічо не помінялось, лиш адреса, де я мешкаю.
Сам плюс-мінус, як в двадцять четвертому, зрештою. За вікном пост "Новий рік", в динаміках пост-рок.
Пост в мережі ніхто не побачив, мимо пронесло.
Двадцять шостий заступив на зміну, поки навмання. Ще не прийняли мене, але ніхто й не відміняв.
Кожну ніч даю обіцянку прямо перед сном прокинутись і стати нормальним пацаном. Алло, доктор?
Так. А можна на прийом? В будь-який комфортний час. Ти ж буквально за склом.
В черговий раз сідаю, зазираю в нотатки. Що я хотів собі самому чи тобі сказати?
Монотонний плин мого життя у рандомних рядках, бо всі ці речі не більше, ніж пам'ять і прах. Завмер серед сущого, так ніби паралізований.
Не розумію, куди рухатись і хто навколо. Є програма Dallas, бій на сервіс терміново.
Я завис у полоні, не вилізу навіть з наркологом. Три години на телефоні з другом кращим.
Слухаю, не перебиваю, інакше нащо я?
Братан, ти не сам, і ще якісь банальні фрази. Певно, так має бути. Сорян, якщо образив.
Осінь календарна за вікном тихо нагадує, що літо уявне давно проходить по накатаній.
В моїх чернетках тисячі слів, та кому сказати би? Всі знайомі обзавелися крайніми хатами.
Нема потрібних слів, чарівної пілюлі. Бракує кольорів, їх більше не існує. Хвилини чи роки?
Так ніби без натиску. Питання риторичне. Добре, що не на пасху.
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: "Трижи глаза і по газах". Ей, браза, не повернути назад.
Своє обличчя світ мені давно вже показав. Гнилий базар, тут лише дешевий азарт.
Мій кент сказав: "Трижи глаза і по газах". Наді мною неба зоряного полоса.
Прислухаюсь, і тихо, та наче сам. Молитви жодної не чутно в мертвих лісах.
Бог сьогодні вихідний. Будда. Чи то Аллах?
Швидко виростають чужі діти, будинки, витрати, лиш я не виросту вже. Така от правда.
Не намагаюсь витискати з себе те, чим я не є, бо з таким розкладом справжнє всередині гниє.
Терпіти не можу людей, та особливо чужих. Ти хотів допомагати? Га? Зникни, поможи.
Де я напложив, скажи, щоб мати цей зажим внутрішніх пружин? Через це так півжиття прожив.
Набираю ще боргів наверх, тіпа мало вже. Може розрахуюся колись, раптом повезе.
Мрії про купу капусти солодки, як бізе. Не братішка я тобі, ні разу совість не гризе. Попри
Авору проходжу, там бігають люди прості. Заносить запах знайомий.
То запах бідності. Ніколи нема втікати, ні найменшого наміру.
Як піду, то виключно у свою одиночну камеру. Зранку все повторюю собі цю мантру завчену. Не працює.
І хто би зараз підказав, чому?
Я б сусідів заборонив на рівні законодавчому за які такі діяння Всесвіт нам послав чуму. Їх тільки очім домінують білі Тастери.
Мозок відразу каже: "Ти, тобі бездарь старий".
Серце коле, в голову тулять болі кластерні. А мені ж до цього треку доробляти мастеринг.
Інколи здається, що я творчий до хуя такий, але продаю своє життя, як всі, за копійки.
Якось не з руки, ніби чи кишенями мілкий. Вибору немає, роблю вигляд типу залюбки.
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: "Трижи глаза і по газах".
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: "Трижи глаза і по газах".
Пам'ятаю грустного тіпа з дитинства на лавці. Ми з ним базарили за Iron Maiden.
Він дуже старався бути молодим і розуміючим, з нами на темі.
Я тоді не відбивав, яка на душі в нього темінь. Думалось, який старий він, зовсім не пацан.
Пролетіла купа років, я тепер старію сам. Пам'ятаю, хто такий Тарзан. Хаваю Уролесан.
Хтось би мені сказав, не повірив би з купа сльозах.
З віком починаєш розуміти, тобі скажу просто, ці дивні цифри сто сорок риска дев'яносто не цікавлять, зараз інші числа.
Повір, блядь, краще поменше сто двадцять на вісімдесят. Коліна не бентежать, слава
Богу, інші речі так. Не розповідатиму про це, у вас і свій бардак.
Висипало небо холодний білий порошок. Може хтось би їбанув петарду надворі, чи що?
Надто довго за компом, вже голова по швах. Повільно сочиться чорний дим крізь сивий дах.
Тепер буду терпіти, як робота тисне скроні. Не придумав тут навіть ніякої іронії.
Хочеться до чаю взяти з шоколадом круасан. Слава небесам, ще на вулицю виходжу сам.
Кімната, храм, подорожі, Інстаграм, ресторан, про-Спати я дивану.
Я б забіг з великої, та на ацтеці мертва тиша, в асаулті нема нікого, то що це я пишу?
Тепле полум’я свічі породжує думки холодні.
Вкотре як бухав би, то напився би сьогодні. Нема полегшення - це те, шо відчуваю від чаю теплого.
Доза вітчаю, я засвідчую сенс ніби втратився, а з ним сила вся.
Речі по місцях, і як курив, то курнув би косяк. Ей, браза, не повернути назад.
Своє обличчя світ мені давно вже показав. Гнилий базар, тут лише дешевий азарт.
Мій кент сказав: «держи глаза и погазай». Ей, браза, не повернути назад.
Своє обличчя світ мені давно вже показав. Гнилий базар, тут лише дешевий азарт.
Мій кент сказав: «держи глаза й погазай». Не люблю прокидатися самого рання. Знаєш чого? Чого?
Бо це якась хуйня. Раніше все не застосовував, а приміняв, а потім дав дурпля.
Що? Шо це якась хуйня. Тексти у мене похмурі, в принципі, як і біти.
Не кажи мені, як робити, не скажу, де піти.
Нестерпно всередині, добре, що завжди на волі. Я лікую біль і цими ліками годую толку. Галіма ідея питати в людей.
Не задавай питань, коли не хочеш мати відповідей. Ти можеш…
Ти можеш не почути, навіть якщо вуха є. Лиш два типи людей: ті, хто читає, і хто слухає.
Як на диво, сьогодні пречудовий ранок. Час зробити щось таке, що не робив, коли погано було.
Багато втрачено, байдуже чи то байдуже.
Певні речі, як от час, ніколи вже не надолужу.
Хочеться мир, щоб над головою спокій в голові, аби навколо всі були свої і спогади нові. Постійно в музиці кручусь, несе інерцію статя.
Приблизно трохи далі, ніж середина мого життя. Кожен день я почуваюсь слабо, ніби на краю.
Я не вирішую свої проблеми, я їх створюю.
Старанно конспектую себе у ці дивні вірші, такі, як є, не кращі, не гірші.
Договорю ще раз сам собі, що всі ми прийшли з пустоти. Рахую не до десяти, щоб думку свою донести.
Тебе ніхто не чує, бро, кажу сам собі прости. В цілому похуй, піду оновлю плейлисти.
Здавалося, життя попереду, але позаду це. Кожна картинка закарбована на мапі прапорцем.
Горю живцем і думаю: хараптом пронесе. Ну ось і все, я видихаю, так і не знайшовши сенс.
Ей, браза, не повернути назад. Свое обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: «дерży гласа і погазай».
Ей, браза, не повернути назад. Сщее обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: « держы гласа і погазай».
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: « держы гласа і погазай».
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий базар, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: « держи гласа і погазай».
Ей, браза, не повернути назад. Своє обличчя світ мені давно вже показав.
Гнилий баzar, тут лише дешевий азарт. Мій кент сказав: « держи гласа і погазай». Ей, браза
Bản dịch tiếng Việt
. Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. Tôi không thể nói: "Hãy chú ý đến ga."
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. Tôi không thể nói: "Hãy chú ý đến ga."
Tôi hít vào thứ ba mươi mốt mười hai giờ hai mươi lăm.
Không có gì để hỏi ở đây, bởi vì tôi sẽ không ăn mừng. Không có gì thay đổi, chỉ có địa chỉ nơi tôi ở.
Xét cho cùng thì bản thân cộng trừ cũng giống như ở số hai mươi tư. Đăng "Tết" ngoài cửa sổ, loa hậu nhạc rock.
Không ai nhìn thấy bài đăng trên mạng, nó đã trôi qua.
Lần thứ 26 tiếp quản một cách ngẫu nhiên. Họ chưa chấp nhận tôi, nhưng không ai hủy bỏ.
Mỗi tối, ngay trước khi đi ngủ, tôi hứa sẽ thức dậy và trở thành một cậu bé bình thường. xin chào bác sĩ
Vâng. Tôi có thể đặt lịch hẹn được không? Bất cứ lúc nào thuận tiện. Bạn thực sự đang ở phía sau tấm kính.
Một lần nữa, tôi ngồi xuống và nhìn vào ghi chú của mình. Tôi muốn nói gì với bản thân mình hoặc với bạn?
Dòng chảy đơn điệu của cuộc đời tôi theo những dòng ngẫu nhiên, bởi tất cả những thứ đó chẳng qua là ký ức và cát bụi. Anh ta chết cứng giữa mọi thứ, như thể bị tê liệt.
Tôi không hiểu phải đi đâu và có ai ở xung quanh. Có chương trình Dallas, cuộc chiến giành quyền phục vụ là cấp bách.
Tôi đang bị giam cầm, tôi sẽ không thoát ra được ngay cả với một nhà ma thuật học. Ba giờ nói chuyện điện thoại với người bạn thân nhất.
Tôi lắng nghe, tôi không ngắt lời, nếu không thì tại sao tôi phải làm thế?
Anh ơi, anh không đơn độc và một số cụm từ tầm thường khác. Có lẽ, nó phải như vậy. Soryan, nếu bị xúc phạm.
Cuốn lịch mùa thu ngoài cửa sổ lặng lẽ nhắc nhở mùa hè tưởng tượng đã trôi qua từ lâu.
Có hàng ngàn từ trong bản nháp của tôi, nhưng ai có thể nói được? Tất cả những người quen đã mua được những ngôi nhà cực chất.
Không cần lời nói, viên thuốc kỳ diệu. Màu sắc bị thiếu, chúng không còn tồn tại. Phút hay năm?
Như thể không có áp lực. Câu hỏi mang tính tu từ. Thật tốt khi đó không phải là lễ Phục sinh.
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. Tôi không thể nói: "Hãy chú ý đến ga." Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được.
Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi. Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền.
Tôi không thể nói: "Hãy chú ý đến ga." Phía trên tôi là bầu trời đầy sao.
Tôi lắng nghe, lặng lẽ, nhưng như thể một mình. Không một lời cầu nguyện nào được nghe thấy trong khu rừng chết.
Hôm nay Chúa nghỉ. Phật Có phải là Allah không?
Con cái, nhà cửa, chi tiêu của người khác lớn lên nhanh chóng, nhưng tôi sẽ không lớn lên nữa. Đó là sự thật.
Tôi không cố gắng vắt kiệt những gì không phải là mình, bởi vì với lịch trình như vậy, nội tâm thực sự sẽ mục nát.
Tôi không thể chịu được mọi người, đặc biệt là người lạ. Bạn có muốn giúp đỡ không? Hà? Ra khỏi đây, giúp tôi.
Tôi đã trả tiền ở đâu để có chiếc kẹp lò xo bên trong này? Vì điều này mà anh đã sống như thế này suốt nửa cuộc đời.
Tôi đang mắc thêm nợ, thế vẫn chưa đủ. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ ổn định cuộc sống, tôi sẽ may mắn.
Giấc mơ thấy bó bắp cải cam thảo giống như bánh trứng đường. Tôi không phải là anh trai của bạn, lương tâm của tôi không bao giờ làm phiền tôi. bất chấp
Tôi đi qua Avora, có những người bình thường đang chạy. Mùi này quen quen.
Đó là mùi của sự nghèo đói. Không bao giờ có lối thoát, thậm chí không có ý định nhỏ nhất.
Nếu tôi đi, tôi sẽ chỉ đi vào phòng giam biệt giam của mình. Vào buổi sáng, tôi liên tục lặp lại câu thần chú đã ghi nhớ này với chính mình. Không hoạt động.
Và bây giờ ai sẽ đề xuất lý do tại sao?
Tôi sẽ cấm những người hàng xóm ở cấp lập pháp, vì những hành động như vậy, vũ trụ đã gửi đến cho chúng tôi một bệnh dịch. Họ chỉ bị thống trị về mặt thị giác bởi những Tasters da trắng.
Bộ não lập tức nói: "Ông, ông già."
Tim tôi đập thình thịch, đầu đau như búa bổ. Và tôi phải hoàn thiện phần mastering cho track này.
Đôi khi có vẻ như tôi cực kỳ sáng tạo, nhưng tôi bán cuộc đời mình, giống như những người khác, để lấy từng xu.
Bằng cách nào đó ngoài tầm tay, như thể túi nông. Không còn lựa chọn nào khác, tôi giả vờ là một người có sở thích.
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. Tôi không thể nói: "Hãy chú ý đến ga."
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. Tôi không thể nói: "Hãy chú ý đến ga."
Tôi nhớ một chàng trai buồn bã từ thời thơ ấu trên băng ghế. Anh ấy và tôi đã mặc cả để có được Iron Maiden.
Anh ấy đã rất cố gắng để tỏ ra trẻ trung và hiểu biết với chúng tôi về chủ đề này.
Lúc đó, tôi chưa nhận ra bóng tối trong tâm hồn anh là gì. Tôi nghĩ anh ấy bao nhiêu tuổi rồi, không phải là một cậu bé chút nào.
Đã nhiều năm trôi qua, giờ đây bản thân tôi cũng già đi. Tôi nhớ Tarzan là ai. Havayu Urolesan.
Nếu có người nói với tôi, tôi sẽ không tin mà rơi nước mắt.
Với tuổi tác, bạn bắt đầu hiểu, tôi sẽ nói đơn giản với bạn rằng những con số kỳ lạ một trăm bốn mươi dấu gạch ngang và chín mươi này không còn thú vị nữa, bây giờ là những con số khác.
Tin tôi đi, chết tiệt, thà dưới một trăm hai mươi đến tám mươi còn hơn. Đầu gối không xấu hổ, vinh quang
Lạy Chúa, những thứ khác đều như vậy. Tôi sẽ không nói với bạn về điều đó, bạn có rắc rối của riêng mình.
Một loại bột trắng lạnh lẽo từ trên trời rơi xuống. Có lẽ ai đó sẽ đốt pháo ở bên ngoài hay gì đó?
Ngồi máy tính lâu quá, đầu tôi nhức như búa bổ. Khói đen từ từ thấm qua mái nhà màu xám.
Bây giờ tôi sẽ chịu đựng việc công việc đè nặng lên thái dương của mình. Tôi thậm chí không nghĩ đến bất kỳ sự mỉa mai nào ở đây.
Tôi muốn ăn bánh sừng bò với sô cô la để uống trà. Cảm ơn trời, tôi vẫn đi ra ngoài một mình.
Phòng, chùa, du lịch, Instagram, nhà hàng, ủng hộ Ngủ trên ghế dài.
Tôi định chạy khỏi con tàu lớn, nhưng Azteca hoàn toàn im lặng, không có ai trong cuộc tấn công, vậy tôi đang viết gì đây?
Ngọn lửa nến ấm áp tạo ra những suy nghĩ lạnh lùng.
Nếu tôi lại say, hôm nay tôi sẽ say. Không có sự nhẹ nhõm nào - đây là những gì tôi cảm nhận được từ trà ấm.
Tôi thề, tôi chứng thực rằng ý nghĩa dường như đã bị mất đi, cùng với đó là tất cả sức mạnh.
Mọi thứ đã sẵn sàng, và nếu anh ấy hút thuốc, anh ấy sẽ hút một điếu thuốc. Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được.
Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi. Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền.
My Kent nói: "Hãy mở to mắt và bước đi." Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được.
Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi. Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền.
My Kent nói, "hãy mở to mắt và bước đi." Tôi không thích thức dậy quá sớm. Bạn biết gì không? của cái gì
Bởi vì đó là một điều nhảm nhí. Trước đây mình không dùng hết mà dùng rồi lại dại dột.
Cái gì? Đây là một số loại nhảm nhí. Về nguyên tắc, lời bài hát của tôi cũng như nhịp điệu u ám.
Đừng bảo tôi phải làm thế nào, tôi sẽ không bảo bạn phải đi đâu.
Trong lòng không chịu nổi, thật tốt khi bạn luôn được tự do. Tôi chữa lành nỗi đau và với những loại thuốc này, tôi nuôi sống tâm hồn. Đó là một ý tưởng tuyệt vời để hỏi mọi người.
Đừng đặt câu hỏi khi bạn không muốn có câu trả lời. Bạn có thể…
Bạn có thể không nghe thấy, ngay cả khi bạn có tai. Chỉ có hai loại người: người đọc và người nghe.
Thật ngạc nhiên, hôm nay là một buổi sáng tuyệt vời. Đã đến lúc làm điều gì đó mà tôi đã không làm khi nó tồi tệ.
Nhiều thứ đã bị mất, thờ ơ hoặc thờ ơ.
Một số thứ, như thời gian, tôi sẽ không bao giờ bù đắp được.
Tôi muốn sự bình yên, để trên đầu tôi có sự bình yên trong đầu, để mọi người xung quanh đều có những kỷ niệm riêng, mới mẻ. Tôi không ngừng quay cuồng trong âm nhạc, tôi mang theo quán tính của cơ thể.
Khoảng cách xa hơn một chút so với giữa cuộc đời tôi. Mỗi ngày tôi đều cảm thấy yếu đuối, như thể đang trên bờ vực.
Tôi không giải quyết vấn đề của mình, tôi tạo ra chúng.
Tôi cẩn thận tóm tắt bản thân mình trong những bài thơ kỳ lạ này, như chúng vốn có, không khá hơn, không tệ hơn.
Tôi đồng ý một lần nữa với chính mình rằng tất cả chúng ta đều đến từ khoảng trống. Tôi không đếm đến mười để thể hiện quan điểm của mình.
Không ai có thể nghe thấy anh đâu, anh ơi, em tự nhủ phải tha thứ. Nói chung là chết tiệt, tôi sẽ đi cập nhật danh sách phát.
Dường như cuộc sống ở phía trước nhưng lại ở phía sau. Mỗi bức tranh đều được khắc trên bản đồ một lá cờ.
Tôi đang bị thiêu sống và nghĩ: nó sẽ thổi bay. Thôi, thế thôi, tôi thở dài, vẫn chưa tìm ra ý nghĩa.
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. My Kent nói: "Hãy nhỏ giọng và bước đi."
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt này từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. My Kent nói: "Hãy nhỏ giọng và bước đi."
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. My Kent nói: "Hãy nhỏ giọng và bước đi."
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. My Kent nói: "Hãy nhỏ giọng và bước đi."
Này, giận dữ, không thể quay đầu lại được. Thế giới đã cho tôi thấy bộ mặt của nó từ lâu rồi.
Chợ thối, ở đây chỉ có sự phấn khích rẻ tiền. My Kent nói: "Hãy nhỏ giọng và bước đi." Này, braza