Mô tả
Kỹ sư, nhà sản xuất, nhà soạn nhạc Viết lời: Robert Kondorosi
Nhà soạn nhạc, nhà sản xuất, kỹ sư: Dany Ahmad
Kỹ sư trộn: Markus Dassau
Kỹ sư làm chủ: Robin Schmidt
Sáng tác lời bài hát: Lars Löffler-Oppermann
Sáng tác, viết lời, hát chính: Leon Keiditsch
Sáng tác lời bài hát: Leon Bollinger
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Magst du den Morgen lieber als den Abend? Magst du lieber bunt oder schwarz-weiß?
Ich glaub, ich mag alles, was du sagst und es gibt so viel, was ich nicht von dir weiß. Magst du lieber Anfang oder Ende? Lieber Schatten oder Licht?
Wo bist du, wenn ich kurz nicht an dich denke? Solang ich das nicht weiß, frag ich mich:
Magst du mich auch? Magst du? Magst du mich auch? Magst du?
Magst du mich auch -und fragst du dich das auch?
-Ich frag mich.
-Ich frag mich. Ich frag mich. -Was machen Träume, wenn wir wach sind?
Wie lange brauchen Flüsse bis ins Meer? Mag ich deine Wohnung mehr als meine?
Oder warum fällt mir zu Hause alles schwer? Sind Sterne ausgeschlossen von den Wolken?
Glaubst du, die Sonne vermisst den Mond?
Wie lange brauchen Berge, bis sie Sand sind? Solang ich das nicht weiß, frag ich mich: Magst du mich auch? Magst du?
Magst du mich auch? Magst du?
Magst du mich auch und fragst du dich das -auch? -Ich frag mich.
Geht's dir genauso und fühlst du das auch so?
Und magst du mich auch -so? Magst du mich auch? -Ich frag mich.
Egal, ob ich träume oder wach lieg.
In der Bahn, aufm Fahrrad und im Taxi.
Egal, wie oft du schreibst, wie du mich ansiehst.
Ich frag mich: Magst du mich auch? Magst du? Magst du mich auch? Magst du?
Magst du mich auch und fragst du dich das auch?
-Ich frag mich.
-Geht's dir genauso und fühlst du das auch so? Und magst du mich auch so?
-Magst du mich auch? -Ich frag mich.
Bản dịch tiếng Việt
Bạn có thích buổi sáng hơn buổi tối không? Bạn thích màu sắc sặc sỡ hay đen trắng?
Tôi nghĩ tôi thích mọi điều bạn nói và có rất nhiều điều tôi chưa biết về bạn. Bạn thích sự khởi đầu hay sự kết thúc? Bạn thích bóng tối hay ánh sáng?
Bạn ở đâu khi tôi không nghĩ về bạn một lúc? Chừng nào tôi còn chưa biết điều này thì tôi tự hỏi:
Bạn có thích tôi không? Bạn có thích không? Bạn có thích tôi không? Bạn có thích không?
Bạn có thích tôi không - và bạn cũng đang thắc mắc điều đó phải không?
-Tôi thắc mắc.
-Tôi thắc mắc. Tôi tự hỏi. -Những giấc mơ làm gì khi chúng ta thức?
Mất bao lâu để sông ra biển? Tôi có thích căn hộ của bạn hơn của tôi không?
Hay tại sao mọi thứ ở nhà lại khó khăn với tôi? Các ngôi sao có bị loại khỏi đám mây không?
Bạn có nghĩ rằng mặt trời bỏ lỡ mặt trăng?
Mất bao lâu để núi biến thành cát? Chừng nào tôi còn chưa biết điều đó thì tôi tự hỏi: Bạn có thích tôi không? Bạn có thích không?
Bạn có thích tôi không? Bạn có thích không?
Bạn có thích tôi không và bạn cũng đang thắc mắc điều đó phải không? -Tôi thắc mắc.
Bạn có cảm thấy như vậy và bạn có cảm thấy như vậy không?
Và bạn có thích tôi không - như thế? Bạn có thích tôi không? -Tôi thắc mắc.
Không quan trọng là tôi đang mơ hay đang nằm thức.
Trên tàu, trên xe đạp và trên taxi.
Cho dù bạn có viết bao nhiêu lần, cách bạn nhìn tôi.
Tôi tự hỏi: Bạn có thích tôi không? Bạn có thích không? Bạn có thích tôi không? Bạn có thích không?
Bạn có thích tôi không và bạn có đang thắc mắc điều tương tự không?
-Tôi thắc mắc.
-Bạn có cảm thấy như vậy và bạn có cảm thấy như vậy không? Và bạn có thích tôi như vậy không?
-Cậu cũng thích tôi à? -Tôi thắc mắc.