Mô tả
Sáng tác: Nguyễn Tấn Đạt
Người viết lời: Nguyễn Tấn Đạt
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Ngoài trời đang mưa, người cười đong đưa, chữ buồn kéo đến gõ cửa.
Nỗi buồn say sưa rót cạn ly chưa, để anh uống hết cho vừa.
Biển rộng ôm sông, bầu trời ôm mây, còn anh thì ôm ai đây?
Uống cạn ly đầy anh lại buồn lòng vì say.
Một người mập mờ lập lờ thì được em yêu đến mất dạy khờ.
Sống đóa hoa tường vi, phí như môi tình si, yêu và thương chẳng hề nghĩ suy.
Còn người thật lòng dõ dang thì lại được em tuyệt nhiên bỏ lỡ.
Chỉ bông hoa tường vi, trái tim không tổn thương, toàn nát hư.
Chuyện tình mong manh tan vài ba canh, nỗi nhớ anh phải để dành.
Một phần cho anh, chín phần cho em, men say khớp với hiện tại.
Vội nhìn xung quanh một màu mây đen, trời buồn xe khúc ca lòng.
Khúc ca dang dở, tiếng thở nghẹn lồng, em còn đợi người ta không?
Một người mập mờ lập lờ thì được em yêu đến mất dạy khờ.
Sống đóa hoa tường vi, phí như môi tình si, yêu và thương chẳng hề nghĩ suy.
Còn người thật lòng dõ dang thì lại được em tuyệt nhiên bỏ lỡ.
Chỉ bông hoa tường vi, trái tim không tổn thương, toàn nát hư.
Dòng đời vô cớ, để mình ngập ngừng trông mong duyên nợ, tình mơ mộng.
Và lòi hoa ấy yêu thương đến mấy chẳng thể giữ lấy.
Một người mập mờ lập lờ thì được em yêu đến mất dạy khờ.
Sống đóa hoa tường vi, phí như môi tình si, yêu và thương chẳng hề nghĩ suy.
Còn người thật lòng dõ dang thì lại được em tuyệt nhiên bỏ lỡ.
Chỉ bông hoa tường vi, trái tim không tổn thương, toàn nát hư.
Chỉ bông hoa tường vi, trái tim không tổn thương, toàn nát hư.