Thêm bài hát từ Ronboogz
Mô tả
Nhà xuất bản âm nhạc: MaiDao Music
Sáng tác lời bài hát: Nguyễn Quốc Việt
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Khi thơ bé lúc anh trèo lên đầu lao, cô ta đứng dưới gốc cây phong bầu bàng.
Anh ta nói phía xa xa nơi tàu hàng, nơi những ước mơ trong ta đang bầu bàng.
Hai ta sống đôi khi cũng chẳng cần gì, vì hai ta vốn không phải con yêu cầu toàn.
Nên khi lớn ta không còn phải lâm ly, và hai đứa nhóc chưa bao giờ phải đầu hàng.
Chỉ cần nhiều đó thôi, sau khi cơn gió trôi, chớp mắt cũng đã ba năm rồi.
Khi đồng tiền ngõ lời, giữa thành thị đông người, ký ức cũng đã xa xây rồi.
Trên tay bao hóa đơn, sau bao năm khá hơn, nhưng vẫn thiếu điều gì?
-Cuộc sống vẫn thiếu nhiều vì. . . -là vì ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời này thường làm như thế. Ai?
Nơi ngọt ngào này nên cất đâu khi, mình giờ chẳng còn là ngày thơ bé. Ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời mình đâu sợ mất mát. Ai?
Ngày mà mình được chôn rất sâu ta, còn điều gì để lại ngoài đất cát?
Cô ta lướt những ngón tay trên mặt đàn, cô lấp lánh như bao nhiêu ánh đèn đường.
Bao năm tháng chỉ có âm thanh làm bạn, cho bao gã trai kia đi theo thèm thuồng.
Anh ta đứng đi nhanh trong bàn tiệc, anh ta nói không muốn ai làm phiền.
Anh ta ngó ra xa nơi đoàn thuyền, khi bóng tối giờ đây đang tàn cuồng.
Chỉ cần nhiều đó thôi, sau khi cơn gió trôi, chớp mắt cũng đã ba năm rồi.
Khi đồng tiền ngõ lời, giữa thành thị đông người, ký ức cũng đã xa xây rồi. Trên tay bao hóa đơn, sau bao năm khá hơn, nhưng vẫn thiếu điều gì?
-Cuộc sống vẫn thiếu nhiều vì. . . -là vì ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời này thường làm như thế. Ai?
Nơi ngọt ngào này nên cất đâu khi, mình giờ chẳng còn là ngày thơ bé. Ai?
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời mình đâu sợ mất mát. Ai?
Ngày mà mình được chôn rất sâu ta, còn -điều gì để lại ngoài đất cát? -. . .
Tháng vẫn thế qua mau, vẫn thế dừng lại. Ở nơi ta xa nhau, nếu có gặp lại, thì xin em đứng yên, xin em đừng ngại.
Khô rơi đầy hứa trên con đường dài, vì ta luôn cô đơn, ta luôn quên phiền.
Vì ta thương nhau hơn, hơn cả đồng tiền. Hãy để đôi nhóc trong ta ở lại.
Vì ta chưa lớn bao giờ.
Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời này thường làm như thế. Ai? Nơi ngọt ngào này nên cất đâu khi, mình giờ chẳng còn là ngày thơ bé.
Ai? Vậy thì đừng quên mất nhau, vì cuộc đời mình đâu sợ mất mát. Ai?
Ngày mà mình được chôn rất sâu ta, còn điều gì để lại ngoài đất cát? Ai?