Thêm bài hát từ Dangrangto
Mô tả
Ngày phát hành: 27-07-2023
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Ta đều mang trong mình những đôi thơm kín để gió thổi bùng lên.
Chúng ta nhảy say sưa với nhau ở trên tầng thượng của nhà em.
Dang hai tay nhắm mắt như thể muốn ôm vì sao cùng màn đêm. Và khi em ngân đôi câu ca anh đã vô thức hát cùng em.
Ta trở thành những đứa trẻ lạc ở trong thành phố đầy ánh đèn.
Em muốn biết em vui hay buồn khi đèn đã tắt sau cánh giàn?
Em từng nói nỗi đau của anh thì cũng một phần là của em. Và chỉ em mới có thể làm cho anh phải đếm vào nửa đêm.
Em khiến anh phải khó chịu khi ở cạnh nhưng đến khi ta xa nhau thì trong đầu anh lại nhớ.
Em kể anh về những điều làm em buồn dù đã qua nhưng em quên để cảm xúc ở lại đó.
Em nói em không còn tin vào tình yêu vì tình yêu không hợp với nơi em sẽ phải đặt chân.
Em giấu đi giọt nước mắt bằng cách mưa khi rơi xuống em hòa vào với giọt mưa đó thật nhanh.
Vậy thì em có yêu anh không?
Vì chúng ta đã cùng nhảy và mặc kệ cho đổ mưa và cái hôm ở trên tầng thượng.
Rồi em về chẳng kịp tắm mà đã ngủ thật say sưa, ta đã cười thật là vô lo.
Từ đó em cười khi trời mưa to, từ đó em thích chụp những bức hình lưu lại những ngày em chẳng âu lo. Vậy thì em có yêu anh không?
Bởi vì em là người khiến anh cảm thấy mình đặc biệt giữa cả một biển người mênh mông.
Anh đã luôn nghĩ mình là người thừa trong mọi bữa tiệc, anh đã luôn nghĩ mình vô hình và những điều đó không dành cho mình.
Nhưng rồi anh thấy em lại hoen mi, em nói nếu yêu thì để em đi. . . đi.
Và anh đi nhưng con tim anh thì kẹt lại.
Và anh đi nhưng con tim anh thì kẹt lại.
Và anh đi nhưng con tim anh thì kẹt lại. Và anh đi nhưng con tim anh thì kẹt lại.
Mưa trong anh sẽ rơi, và lại cuốn đi đoạn tình yêu chỉ đến thế thôi.
Giá như cảm xúc ban đầu anh đừng chôn giấu, thì đã chẳng quay lưng lên chuyến tàu trong vai một người xấu.
Vì luôn thầm mong em yêu ấm êm, và đừng như anh bó lon ngổn ngang trên bậc thềm.
Và anh không bao giờ muốn một ngày phải say goodbye, chỉ là chẳng để điều ấy cứ thế diễn ra. Anh đã sai, anh phải đi.
Và em chọn để tâm sự của riêng mình được giấu kín ngày hôm đó khi em đi trong một bộ đồ màu tím. Vậy cứ rep lai bài này nếu em thực sự thấy hay.
Em thấy ước mơ của mình từ ô cửa sổ máy bay và anh biết em vẫn luôn theo dõi anh mỗi ngày, để cho anh có cảm giác là em luôn ở đây.
Ta đều có những suy nghĩ kiểu hai tư trên bảy, hy vọng nhau không có những cơn bão lòng đổ vây. Vậy thì em có yêu anh không?
Đó luôn là một câu hỏi khiến cho anh phải thắc mắc nhưng nó không còn quan trọng.
Nếu gương mặt em không cười mà lại có giọt nước mắt đâu cần gần để mình hiểu nhau.
Ta đều đã có muôn vàn kiểu đau nên em lựa chọn bình thản để sau, anh thấy dễ hiểu mà chẳng sao -đâu.
-Mưa trong anh sẽ rơi, và lại cuốn đi đoạn tình yêu chỉ đến thế thôi.
Giá như cảm xúc ban đầu anh đừng chôn giấu, thì đã chẳng quay lưng lên chuyến tàu trong vai một người xấu.
Vì luôn thầm mong em yêu ấm êm, và đừng như anh bó lon ngổn ngang trên bậc thềm.
Và anh không bao giờ muốn một ngày phải say goodbye, chỉ là chẳng để điều ấy cứ thế diễn ra. Anh đã sai, anh phải đi.