Thêm bài hát từ Đức Trường
Thêm bài hát từ BMZ
Mô tả
Sáng tác: Đức Trường
Viết lời: Đức Trường
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Sau lưng là nỗi nhớ về một người anh chẳng thể ngưng mơ.
Một người đã bỏ lỡ, mất đi một người vẫn thương nhớ.
Bên ơi bên ai có vui không? Nước mắt, nước mắt khô không?
Bỏ lại những tháng năm người có nhau được không?
Bên đây luôn người ấy có thật yêu em như không đấy? Bên kia là đại dương viết về một người anh còn thương.
Cứ thế, cứ thế bước đi vì nơi anh, nơi anh chẳng có gì.
Đừng lo nhé, cứ đi! Đáng lý ra phải là anh, người sẽ bên em mỗi ngày.
Đáng lý ra phải là anh, người cầm tay đưa đón đêm ngày.
Đáng lý ra phải là anh, phải là anh, anh sẽ phải là anh. Nhưng điều ấy bây giờ là giấc mơ.
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại bắt đầu?
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại nói yêu nhau?
Anh chẳng thể nào biết phải làm gì đây, biết phải làm gì đây lúc này?
Nhường lại cô gái anh thương lại -cho anh.
-Chuyện tình của ta như cá và nước, không thể nào thấy được nước mắt cá rơi.
Nhưng liệu có ai biết được, nước có thể cảm nhận vì cá đang sống ở trong lòng tôi.
Biển cả mênh mông từng làn sóng, nhưng đâu ai hiểu được tâm hồn ở bên trong.
Siết chặt điếu thuốc trên đầu môi, hét trong lòng tôi. Ước em nghe thấy dù một ít trong đầu thôi baby.
Chẳng còn điều gì mang bình yên quay về, cứ gấp những nỗi buồn viết lời ca.
Bút cũng đặt xuống và khi đó cũng là lúc anh đã biết dấu chấm hết cho tình ta.
Đáng lý ra âm thanh buồn nhất là tiếng mưa, nhưng sự thật là giọng nói của người khi họ khóc.
Đáng lý ra tim em anh giữ được một nửa, nhưng ích kỷ lên ngôi biến bản thân thành hòn ngọc.
Đáng lý ra phải là anh, người sẽ bên em mỗi ngày.
Đáng lý ra phải là anh, người cầm tay đưa đón đêm ngày.
Đáng lý ra phải là anh, phải là anh, anh sẽ phải là anh. Nhưng điều ấy bây giờ là giấc mơ.
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại bắt đầu?
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại nói yêu nhau?
Anh chẳng thể nào biết phải làm gì đây, biết phải làm gì đây lúc này?
-Nhường lại cô gái anh thương lại cho anh.
-Ta vẫn thở cùng nhau chung một bầu không khí, nhưng chỉ khác một điều mỗi người ở một nơi.
Anh như cỏ dại còn em là bầu trời xanh, gió cuốn em đi bay ra khỏi cuộc đời anh.
Ký ức là thứ giúp anh ấm lòng bên trong, đồng thời cũng xé nát tim anh bên ngoài.
Bạn anh vẫn hỏi:" Chuyện cũ rồi mày vẫn sầu vì nó ư?
" Ừ, -vì nó sầu, vì nó sầu.
-Đáng lý ra phải là anh, người sẽ bên em mỗi ngày.
Đáng lý ra phải là anh, người cầm tay đưa đón đêm ngày. Đáng lý ra phải là anh, phải là anh, anh sẽ phải là anh.
Nhưng điều ấy bây giờ là giấc mơ. Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại bắt đầu?
Biết trước không thuộc về nhau, sao ngày ấy lại nói yêu nhau?
Anh chẳng thể nào biết phải làm gì đây, biết phải làm gì đây lúc này? Nhường lại cô gái anh thương lại cho anh.