Mô tả
Sáng tác: Pauline Croze
Viết lời: Pauline Croze
Viết lời: Edith Fambuena
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
T'es beau, t'es beau parce que t'es courageux de regarder dans le fond des yeux celui qui te défie d'être heureux.
T'es beau, t'es beau comme un cri silencieux, vaillant comme un métal précieux qui se brade pour guérir de ses bleus.
Saigne comme une rengaine, quelques notes en peine qui forcent mon cœur, qui forcent ma joie quand je pense à toi, à présent.
J'ai beau, j'ai beau me dire qu'au fond c'est mieux, même si c'est encore douloureux, je n'ai pas de recoin silencieux.
C'est beau, c'est beau parce que c'est orageux.
Avec ce temps, je connais peu les mots qui traînent au coin de mes yeux.
Saigne comme une rengaine, quelques notes en peine qui forcent mon cœur, qui forcent ma joie quand je pense à toi.
Toi qui sors de scène sans arme et sans haine.
J'ai peur d'oublier, j'ai peur d'accepter, j'ai peur des vivants à présent. T'es beau!
La la la la la la la, la la la la la la la, la la la la la la la la la. T'es beau!
La la la la la la la, la la la la la la la, la la la la la la la la la.
Saigne comme une rengaine, quelques notes en peine qui forcent mon cœur, qui forcent ma joie quand je pense à toi.
Toi qui sors de scène sans arme et sans haine.
J'ai peur d'oublier, j'ai peur d'accepter, j'ai peur des vivants à présent.
T'es beau, t'es beau, t'es beau, t'es beau. . .
Bản dịch tiếng Việt
Bạn đẹp, bạn đẹp vì bạn dũng cảm nhìn thẳng vào mắt người thách thức bạn để được hạnh phúc.
Em đẹp, em đẹp như tiếng khóc thầm, dũng cảm như kim loại quý được bán đi để chữa lành vết thương.
Chảy máu như một điệp khúc, vài nốt nhạc buồn buộc trái tim anh, buộc anh phải vui mừng khi nghĩ đến em, bây giờ.
Dù có tự nhủ với mình thế nào đi nữa thì trong thâm tâm vẫn tốt hơn, dù vẫn còn đau, tôi cũng không có một góc im lặng.
Đẹp, đẹp vì trời có bão.
Với thời gian này, tôi biết rất ít những từ ngữ quanh quẩn trong khóe mắt.
Chảy máu như một điệp khúc, vài nốt nhạc buồn buộc lòng anh, buộc lòng anh vui khi nghĩ đến em.
Bạn bước ra khỏi sân khấu mà không có vũ khí và không có hận thù.
Tôi sợ quên, tôi sợ chấp nhận, tôi sợ cuộc sống hiện tại. Bạn thật đẹp!
La la la la la la, la la la la la la, la la la la la la la la. Bạn thật đẹp!
La la la la la la, la la la la la la, la la la la la la la la.
Chảy máu như một điệp khúc, vài nốt nhạc buồn buộc lòng anh, buộc lòng anh vui khi nghĩ đến em.
Bạn bước ra khỏi sân khấu mà không có vũ khí và không có hận thù.
Tôi sợ quên, tôi sợ chấp nhận, tôi sợ cuộc sống hiện tại.
Bạn xinh đẹp, bạn xinh đẹp, bạn xinh đẹp, bạn xinh đẹp. . .