Thêm bài hát từ Seachains
Mô tả
Nhà sản xuất: Seachains
Sáng tác: Huỳnh Long Hải
Người viết lời: Huỳnh Long Hải
Người sắp xếp: Seachains
Người sắp xếp: Davis
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Bởi vì phía sau tôi chẳng có người nào, làm sao dám ngã xuống?
Là vì biết đây có sẽ khó thế nào nên đôi tay chẳng buông.
Oh oh oh, oh oh oh!
Lại ghì lê đôi chân mang bao vết thương vẫn không thể dừng lại.
Đó là những ngày, nó bận đến mức tưởng chừng như vô thời hạn, như cành cây khô rời rạc.
Giọt nước mắt chưa kịp chạm đất đã phải vội khô, rồi lặng vào trong hư vô để dành chỗ cho những đổ xô đời bạc.
Học cách kiên cường hơn và khiêm nhường hơn, giữ chân ga tay lái những đêm rừng trơn không va vào ô lệch lạc.
Là chỗ dựa nếu nó ngã, thì bài học về sự mạnh mẽ có lẽ chỉ còn lại là nét vẽ nó tô nguệch ngoạc.
Nó luôn nghĩ nó là người mạnh mẽ nhất, đúng!
Vì từng được công nhận là một trong những kẻ xuất chúng.
Khi đứa trẻ ấy đi đến đâu là sẽ có khoảng đất lún, nhưng không ai biết trong đầu chiến binh nghĩ gì sau khi họ cất súng.
Và đến thời điểm hiện tại nhận ra là ai cũng khổ như ai, rác nhà ai nấy dọn chứ đâu có một ai đổ thay ai.
Ba mươi năm trên đời vẫn còn rất nhiều cái chỗ hai sai, nên tim đàn ông không bên ngực trái mà là cái vỏ ngay vai.
Một hơi thở để vượt qua hơn ban trăm điều quý hóa xuống.
Bao nhiêu tủi hận nữa phải mang cho đến khi hòa bưng?
Có những đêm dài nó mong mình không ra đi quá sớm.
Tắt được điện thoại nhưng đâu tắt được nghĩ suy quá lớn.
Bởi vì phía sau tôi chẳng có người nào, làm sao dám ngã xuống?
Là vì biết đây có sẽ khó thế nào nên đôi tay chẳng buông.
Oh oh oh, oh oh oh!
Lại ghì lê đôi chân mang bao vết thương vẫn không thể dừng lại. Bởi vì phía sau tôi chẳng có người nào, làm sao dám ngã xuống?
Là vì biết đây có sẽ khó ra sao nên đôi tay chẳng buông.
Oh oh oh, oh oh oh!
Lại ghì lê đôi chân mang bao vết thương vẫn không thể dừng lại.
Tưởng tay tuổi ba mươi còn xa, đến khi nhìn lại tuổi mười tám đã là nhiều năm về trước.
Chỉ khác nhau vòng vèo hai từ trách nhiệm, cũng là thứ mà nó phải có mà không cần thề ước.
Nếu như nó không phải là người họ muốn, thì sau tất cả nó không biết liệu họ có còn kề bước, cùng vui và cả lần gặp nan.
Đu trái rồi sẽ nhìn thấy ai về trước?
Vì nó thấu những cảm giác tồi tệ tồn tại trên đời, nên chỉ muốn những làm sao để bảo người thân không thiệt.
Và không lẽ khi nó nhìn họ đang cười trong tiệc, thì lại bước đến mà chia sẻ về những khó khăn công việc.
Kẻ phía sau vẫn chưa bỏ cuộc, phía trước không ngừng cố gắng, bên cạnh đang còn trông cậy, lý do nào lại để mình không kịp?
Trước khi áp lực tạo ra được kiên cường, nó sẽ tạo ra cho con người một nụ cười cung nghiệt.
Một hơi thở để vượt qua hơn ban trăm điều quý hóa xuống.
Bao nhiêu tủi hận nữa phải mang cho đến khi hòa bưng?
Có những đêm dài nó mong mình không ra đi quá sớm.
Tắt được điện thoại nhưng đâu tắt được nghĩ suy quá lớn.
Bởi vì phía sau tôi chẳng có người nào, làm sao dám ngã xuống?
Là vì biết đây có sẽ khó thế nào nên đôi tay chẳng buông.
Oh oh oh, oh oh oh!
Lại ghì lê đôi chân mang bao vết thương vẫn không thể dừng lại.
Bởi vì phía sau tôi chẳng có người nào, làm sao dám ngã xuống?
Là vì biết đây có sẽ khó ra sao nên đôi tay chẳng buông.
Oh oh oh, oh oh oh!
Lại ghì lê đôi chân mang bao vết thương vẫn không thể dừng lại.