Thêm bài hát từ Seachains
Mô tả
Nhà sản xuất: Seachains
Sáng tác: Huỳnh Long Hải
Sáng tác: Nguyễn Ngô Đa Vít
Người viết lời: Huỳnh Long Hải
Người sắp xếp: Seachains
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Tao ngỡ mình trưởng thành cho tới khi con trai tao cho tao biết là tao chưa.
Tao ngỡ mình hay nhất khi mà tao của ngày mai nói với tao là tao chưa.
Tao thoát ra an toàn cho lòng tin xa để nhân á tao đua.
Khi mà tao hết mình với họ để nhận lại một cái đâm từ sau lưng thì lúc đó tao mới biết là tao thua.
Kim cương không thể khiến cho tao cười, nhưng mà thằng nào từng cười tao bây giờ im cái miệng.
Cứ như là thân với tao lâu mấy năm trời, nỗi failed của tao như là phim với truyện.
Ly truyền với nghiện, như lẽ thương tình ta làm biến dại dưa.
Và tao ngang sân đòn nhưng vẫn gặp được fan tao, tao cũng không biết là mình đã nổi tiếng hay chưa.
Và tao từng đánh giá cao những thằng ghét mình, nhưng cuối cùng nó thằng làm cho tao thất vọng.
Từng mất đi người thân khi tao kẹt mình, nhưng tao biết họ vẫn nghe khi tao cất giọng.
Tao không muốn thêm thằng bạn nào của tao phải mất đi hay lạc lối và sa chân vào nơi ám đạm.
Nên tao nhắc cho tất cả thằng homie của tao nhớ là vẫn có một thằng em còn chưa mãn hạn. Shout out cho Phong Ly, khi mà hầu quang đủ nó mãi vẫn không đi.
Anh và mẹ vẫn không thắng được mấy cái xấu ngoài xã hội, chỉ là thắng được cái xấu ở bên trong thôi magi.
Bấy nhiêu là đủ để cái trò thành bị tự tỏ, vẫn ngu ngơ như mấy thằng nhóc nhưng mà phải giàu, oh, và tự do.
Gần ấy năm sao đôi mắt vẫn chưa thấu? Ngàn vết đâm sao vẫn mãi chưa quay đầu?
Chỉ vì muốn trân trọng mọi điều khi ta sống, chứ đâu ai ngu ngơ, đâu ai dại khờ.
Mà gần ấy năm sao đôi mắt vẫn chưa thấu? Ngàn vết đâm sao vẫn mãi chưa quay đầu?
Chỉ vì muốn trân trọng mọi điều khi ta sống, chứ đâu ai ngu ngơ, đâu ai dại khờ.
Tao bị lôi bởi mấy thằng bạn thân nên nhiều tin nhắn tao không có rep.
Tụi nó đâu có khác gì chiếc tivi đời cũ vì không có nét. Tao biết cách giữ tim mình ấm nên dưới trời đông vẫn không có rét.
Tao sẽ đối xử mày như côn đồ, nếu đời tao không có rap.
Cứ tư về từng con số để nhồi nhét vào bên trong một cái mã pin.
Có phải là thằng bạn tao đã quá già để có thể thoải mái nhìn thấy tao vui cho đến ngã nghiêng.
Có phải từng làm việc đi nhiều thời gian nên có lúc nó thường cố gắng làm việc cho đến cả đêm.
Nhưng thế giới luôn cười nhau rồi sau đó tự ngấm ra mình nhầm lẫn giữa người ta và những gã điên.
Nên tao thích nhúng vào trong với tiếng nhạc, oh, xóa vết thương trên miếng gạc.
Càng dữ càng dễ bị chiếm đoạt, nên tao đặt mọi thứ với tiếng nhạc.
Nhiều thằng nghĩ là đi vui quên nó theo đằng sau để cho tao bước chắc.
Và thứ gì cũng có thể mua, nhưng mà tao mua bằng mồ hôi, bằng niềm tin và cả nước mắt.
Tao vẫn không biết nhưng có thể mơ tưởng lấy một vài điều xảy ra khi già.
Đứng trên ban công nghe đứa con mình thắc mắc và rồi tao cứ vừa đáp vừa pha ly trà.
Một điều duy nhất mà tao biết là trong bước qua đêm tao sẽ lại có những tia nắng đến xoa mi nhòa.
Mami à, con mong niềm đau -qua đi và mỗi ai đi đà vang ra khi mà. . . -Gần ấy năm sao đôi mắt vẫn chưa thấu?
Ngàn vết đâm sao vẫn mãi chưa quay đầu?
Chỉ vì muốn trân trọng mọi điều khi ta sống, chứ đâu ai ngu ngơ, đâu ai dại khờ. Mà gần ấy năm sao đôi mắt vẫn chưa thấu?
Ngàn vết đâm sao vẫn mãi chưa quay đầu?
Chỉ vì muốn trân trọng mọi điều khi ta sống, chứ đâu ai ngu ngơ, đâu ai dại khờ.
Đâu ai dại khờ.