Thêm bài hát từ Marek Dyjak
Thêm bài hát từ Kasia Moś
Mô tả
Ngày phát hành: 2025-06-13
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Nie mów mi, że poetą dziś nie mogę być.
Nie mów nic.
Wiem to ja, tak samo jak i ty.
Nie mów, że naszej drogi nadszedł błogi kres.
Wstanie dzień.
Teraz śpij. Niech spadnie zimny deszcz.
Gdzieś w kałuży ulic, z gębą poszarpaną, zostawiłem wszystko w bramie odrapanej.
W szkle rozbitych marzeń, wstydu oraz winy, majaczą wspomnienia, wiszą czarne liny. Z sercem poszarpanym, gdzieś w ulic kałuży.
Każdemu wiadomo, kto na co zasłużył.
Zostawiłem wszystko. Siałem litość i pożogę.
I tak tu teraz stoję, tylko śmiać się już nie mogę.
Lecz nie mów mi, że poetą dziś nie mogę być.
Nie mów nic.
Wiem to ja, tak samo jak i ty.
. . .
Gdzieś w kałuży ulic, z sercem poszarpanym, szukam cię i patrzę w niezagojone rany.
W odrapanej bramie, pośród świateł i półcieni, majaczą wspomnienia i krew się czerwieni.
Zostawiłam wszystko, niczego nie oddałam.
W szkle rozbitych marzeń stałam, kim się stałam. Wykrzycz moje imię!
Czy szukać ciebie dalej? Bo szukam cię codziennie, lecz nie wiem, czy chcę znaleźć.
Z sercem poszarpanym, gdzieś w ulic kałuży, patrzę w oczy diabłu i wszystkich wokół, którzy zostawili tutaj tylko litość i pożogę.
I tak tu teraz stoję, tylko śmiać się już nie mogę. Lecz. . .
Nie mów mi, że poetą dziś nie mogę być.
Nie mów mi, -że poetą dziś nie mogę być. -Nie mogę być!
Nie mów mi, -że poetą dziś nie mogę być. -Że poetą dziś nie mogę być.
Nie mów mi, nie mów mi.
Nie mów mi.
Nie mów mi, że poetą dziś nie mogę być.
Nie mów nic.
Wiem to ja, tak samo jak i ty.
-Nie mów, że -Nie mów, że -naszej drogi nadszedł błogi kres. -Błogi kres.
-Wstanie dzień. -Wstanie dzień.
Niech spadnie zimny deszcz.
Bản dịch tiếng Việt
Đừng nói với tôi rằng hôm nay tôi không thể trở thành nhà thơ.
Đừng nói gì cả.
Tôi biết điều đó và bạn cũng vậy.
Đừng nói rằng cuộc hành trình của chúng ta đã kết thúc trong hạnh phúc.
Ngày sẽ tan vỡ.
Bây giờ ngủ đi. Hãy để mưa lạnh rơi.
Đâu đó giữa vũng nước trên phố, với khuôn mặt rách rưới, tôi bỏ lại mọi thứ trong cánh cổng tồi tàn.
Trong ly của những giấc mơ tan vỡ, xấu hổ và tội lỗi, ký ức lờ mờ và những sợi dây đen treo lơ lửng. Với trái tim rách nát, trong vũng nước đâu đó trên phố.
Mọi người đều biết ai xứng đáng với điều gì.
Tôi đã bỏ lại mọi thứ. Tôi đã gieo rắc sự thương hại và hỏa hoạn.
Và bây giờ tôi đang đứng đây, nhưng tôi không thể cười được nữa.
Nhưng đừng nói với tôi rằng hôm nay tôi không thể trở thành nhà thơ.
Đừng nói gì cả.
Tôi biết điều đó và bạn cũng vậy.
. . .
Đâu đó giữa vũng nước trên phố, với trái tim rách nát, anh đi tìm em và nhìn những vết thương chưa lành.
Trong cánh cổng tồi tàn, giữa ánh sáng và bóng tối, ký ức lờ mờ và máu chảy đỏ.
Tôi đã bỏ lại tất cả, tôi không trả lại gì cả.
Trong tấm kính của những giấc mơ tan vỡ, tôi đứng đó như chính mình. Hãy hét tên tôi!
Tôi có nên tiếp tục tìm kiếm bạn không? Bởi vì anh mỗi ngày đều tìm kiếm em, nhưng lại không biết có muốn tìm em hay không.
Với trái tim rách nát, đâu đó trên vũng nước trên đường phố, tôi nhìn vào ánh mắt của ma quỷ và mọi người xung quanh, những kẻ chỉ còn lại sự thương hại và hỏa hoạn ở đây.
Và bây giờ tôi đang đứng đây, nhưng tôi không thể cười được nữa. Nhưng. . .
Đừng nói với tôi rằng hôm nay tôi không thể trở thành nhà thơ.
Đừng nói với tôi rằng hôm nay tôi không thể trở thành nhà thơ. -Tôi không thể thế được!
Đừng nói với tôi rằng hôm nay tôi không thể trở thành nhà thơ. -Rằng hôm nay tôi không thể làm nhà thơ được.
Đừng nói với tôi, đừng nói với tôi.
Đừng nói với tôi.
Đừng nói với tôi rằng hôm nay tôi không thể trở thành nhà thơ.
Đừng nói gì cả.
Tôi biết điều đó và bạn cũng vậy.
-Đừng nói thế -Đừng nói thế -Con đường của chúng ta đã đi đến một kết thúc có hậu rồi. -Kết thúc có hậu.
- Ngày sẽ tàn. - Ngày sẽ tàn.
Hãy để mưa lạnh rơi.