Thêm bài hát từ Magda Umer
Mô tả
Sáng tác: Janusz Strobel
Viết lời: Jan Wołek
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Już było jakoś to będzie.
Już było życie przed nami. A pędzi się wciąż w obłędzie.
Bo czuje się w słowach dynamit.
Kiedy z pamięci wyszperam ten frazes ukochany.
Pamiętaj, tak młodo jak teraz już nigdy się nie -spotkamy.
-Pamiętaj, tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
I jakoś nie były pisane.
Gdy świat drogą toczył się krętą. Kanapy i domy z parkanem.
Bo brzmiało mi wciąż jak memento. Po co się z życiem użerasz?
Łbem waląc w kolejne ściany.
Przecież tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
Przecież tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
I każdy już sięgnął po swoje.
A my wciąż ławka, oślep.
Przez lata jak przez wyboje przetoczył się nasz jednoślad.
Ja milczę, a ty nie gderasz i mam swój bandaż na rany. To moje.
Tak młodo jak -teraz już nigdy się nie spotkamy. -To moje.
Tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
Aż kiedyś mi powiesz na mecie, u schyłku siwiutkiej zimy.
Nie tankuj do pełna, bo przecież już tego nie wyjeździmy.
Wtedy w pamięci wyszperam z uśmiechem od ściany do ściany. To głupie.
Tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
To głupie.
Tak młodo jak teraz już nigdy się nie -spotkamy. -To moje.
Tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
To nasze.
Tak młodo jak teraz już nigdy się nie spotkamy.
Bản dịch tiếng Việt
Nó đã xảy ra rồi và nó sẽ xảy ra bằng cách nào đó.
Cuộc sống đã ở phía trước chúng ta rồi. Và anh ấy vẫn lái xe vòng quanh trong cơn điên loạn.
Bởi vì lời nói có cảm giác như thuốc nổ.
Khi tôi tìm thấy cụm từ này trong trí nhớ của mình, người yêu dấu của tôi.
Hãy nhớ rằng, dù chúng ta còn trẻ như bây giờ, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
-Hãy nhớ rằng, chúng ta còn trẻ như bây giờ, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Và bằng cách nào đó chúng đã không được viết ra.
Khi thế giới là một con đường quanh co. Ghế dài và nhà có hàng rào.
Vì đối với tôi nó vẫn như một kỷ niệm. Tại sao bạn lại phải vật lộn với cuộc sống?
Tôi liên tục đập đầu vào tường.
Rốt cuộc, chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau trẻ như bây giờ.
Rốt cuộc, chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau trẻ như bây giờ.
Và mọi người đều đã đạt được mục tiêu của riêng mình.
Và chúng ta vẫn ngồi dự bị, một cách mù quáng.
Trong những năm qua, chiếc xe đạp của chúng tôi đã trải qua nhiều va chạm.
Tôi im lặng, bạn không càu nhàu và tôi có băng bó riêng cho vết thương của mình. Nó là của tôi.
Còn trẻ như bây giờ chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa. -Là của tôi.
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau khi còn trẻ như bây giờ.
Cho đến một ngày em nói với anh ở vạch đích, vào cuối mùa đông xám xịt.
Đừng đổ đầy bình vì chúng ta sẽ không thể thoát ra được nữa.
Rồi tôi sẽ tìm kiếm ký ức của mình với nụ cười từ bức tường này sang bức tường khác. Điều này thật ngu ngốc.
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau khi còn trẻ như bây giờ.
Điều này thật ngu ngốc.
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau khi còn trẻ như bây giờ. -Là của tôi.
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau khi còn trẻ như bây giờ.
Nó là của chúng tôi.
Chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau khi còn trẻ như bây giờ.