Mô tả
Viết lời, sản xuất, kỹ sư hòa âm: Tim Tautorat
Kỹ sư làm chủ: Flo Siller
Sáng tác, viết lời, hát chính: Jeremias Heimbach
Người sáng tác lời bài hát, ca sĩ nền: Jonas Hermann
Ca sĩ nền: Ben Hoffmann
Sáng tác lời bài hát: Oliver Sparkuhle
Sáng tác lời bài hát: Ben Aaron Hoffmann
Sáng tác lời bài hát: Jonathan Straub
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Vor fünfunddreißig Tagen, Ende Juli, ich hab dich zum letzten Mal gesehen.
Jetzt halte ich einen Brief in meinen Händen.
Die Tinte war getrocknet, dann verwischt von deinen Tränen.
Und ich glaube immer mehr, wir haben zu viel ausprobiert.
Da ist ein Sprung in unserem Glas und keiner kann das reparieren.
Dich so zu lieben, wie du bist, das war ganz einfach und nicht schwer. Wenn ich mich nicht bluten sehe, wo kommen dann die
Schmerzen her? Deine Stimme bricht über das Handy.
Du schreist mich an und ich kann dich nicht hören. Du wirst laut und ich werde immer leiser.
Das hat mich noch nie wirklich an dir und mir gestört.
Und ich dacht, wir sind für immer. Jetzt weiß ich nicht, wo du schläfst.
Bitte dreh die Zeit zurück und ich verhindere, dass du gehst.
Dich so zu lieben, wie du bist, das war ganz einfach und nicht schwer.
Wenn ich mich nicht bluten sehe, wo kommen dann die Schmerzen her?
Und ich dacht, wir sind für immer. Wir wär etwas, was uns bleibt.
Dich so zu lieben, wie du bist, das war nicht schwierig, das war leicht.
Vor vier Jahren, es war Anfang Juli. Ich hab dich zum ersten Mal gesehen.
Ich weiß nicht, ob du das je jemals hören wirst.
Du wirst mir für immer fehlen.
Bản dịch tiếng Việt
Ba mươi lăm ngày trước, vào cuối tháng Bảy, tôi gặp bạn lần cuối.
Bây giờ tôi đang cầm một lá thư trên tay.
Mực đã khô rồi nhòe đi vì nước mắt của em.
Và tôi càng nghĩ rằng chúng ta đã cố gắng quá nhiều.
Có một vết nứt trên kính của chúng tôi và không ai có thể sửa được nó.
Yêu bản thân như chính con người bạn vốn rất dễ dàng chứ không hề khó khăn. Nếu tôi không thấy mình chảy máu thì chúng đến từ đâu?
nỗi đau? Giọng nói của bạn vang lên trong điện thoại.
Bạn đang hét vào mặt tôi và tôi không thể nghe thấy bạn. Bạn đang trở nên ồn ào và tôi đang trở nên im lặng hơn.
Điều đó chưa bao giờ khiến tôi thực sự bận tâm về bạn và tôi.
Và tôi tưởng chúng ta sẽ là mãi mãi. Bây giờ tôi không biết bạn ngủ ở đâu.
Hãy quay ngược thời gian và tôi sẽ ngăn bạn rời đi.
Yêu bản thân như chính con người bạn vốn rất dễ dàng chứ không hề khó khăn.
Nếu không thấy mình chảy máu thì đau đớn từ đâu đến?
Và tôi tưởng chúng ta sẽ là mãi mãi. Chúng ta sẽ là thứ còn lại với chúng ta.
Yêu bản thân như chính con người bạn không hề khó mà lại dễ dàng.
Bốn năm trước, đó là đầu tháng bảy. Tôi nhìn thấy bạn lần đầu tiên.
Tôi không biết liệu bạn có bao giờ nghe thấy điều đó không.
Tôi sẽ nhớ bạn mãi mãi.