Bản gốc
Screams echo within a symphony of pain,
A prelude to the dance with your own shadow.
Walk the path where sorrow holds its way,
Where sorrow weeps and melancholy rains.
Where shadows stretch and creep,
Fear, a twisted hand at the trembling gate.
Panic and misery dance in the dark,
Chaos spills a universe out of sync.
A universe disjointed, fractured and torn,
Drenched in dread, a hatred you've borne.
Obliterating darkness, vast and all-consuming,
Your sorrow is a flicker in this horror gloom.
The vast, devouring darkness swallows you,
Holds your sorrow but a whisper in its chilling toll.
Old, wretched and neglected,
Tears for a life squandered, a soul astray.
Wretched figure lost in the vast obliterating dark.
But then — the world, the world shines
Through the mist, strange and wondrous,
Shattering the gloom.
Sickness transformed into beauty taking form,
Nature’s protest, a thunderous defiant cry.
Sick of living yet alive,
A protest in the night.
Dim visions dance in the ethereal mist,
A dim fantasy, whispers in the misty air.
Grief finds solace not in vengeance,
Kissed, resting in shadows where shades softly sigh.
Innocent gloom, cloaked with a dark appeal,
A story whispered, a truth yet untold.
The beauty of the void,
Where darkness holds its sway.
The beauty of darkness,
A paradox untold.
Bản dịch tiếng Việt
Tiếng thét vọng vang trong bản giao hưởng của đau đớn,
Khúc dạo đầu cho điệu nhảy cùng bóng hình của chính mình.
Bước đi trên con đường nơi nỗi buồn ngự trị,
Nơi nỗi buồn khóc than và u sầu mưa rơi.
Nơi bóng tối vươn dài và bò lan,
Sợ hãi, một bàn tay vặn vẹo nơi cánh cổng run rẩy.
Hoảng loạn và khốn khổ nhảy múa trong bóng đêm,
Hỗn loạn tràn ra một vũ trụ lạc nhịp.
Một vũ trụ rạn nứt, tan vỡ và xé toạc,
Đẫm trong nỗi kinh hoàng, một mối hận thù bạn mang.
Bóng tối hủy diệt, mênh mông và nuốt chửng tất cả,
Nỗi buồn của bạn chỉ là một ánh lửa leo lét trong bóng tối kinh hoàng này.
Bóng tối mênh mông, nuốt chửng bạn,
Giữ nỗi buồn của bạn chỉ như một lời thì thầm trong tiếng vọng lạnh lẽo.
Cũ kỹ, khốn khổ và bị lãng quên,
Nước mắt cho một cuộc đời hoang phí, một linh hồn lạc lối.
Bóng hình khốn khổ lạc bước trong bóng tối hủy diệt mênh mông.
Nhưng rồi—thế giới, thế giới tỏa sáng
Qua màn sương, kỳ lạ và diệu kỳ,
Đánh tan bóng tối.
Bệnh tật biến thành vẻ đẹp đang định hình,
Sự phản kháng của thiên nhiên, một tiếng gầm thét đầy thách thức.
Chán ghét cuộc sống nhưng vẫn còn sống,
Một lời phản kháng trong đêm.
Những ảo ảnh mờ ảo nhảy múa trong màn sương huyền ảo,
Một ảo mộng mờ nhạt, những lời thì thầm trong không khí mờ sương.
Nỗi đau tìm thấy sự an ủi không ở báo thù,
Được hôn lên, yên nghỉ trong bóng tối nơi những oan hồn khẽ thở dài.
Nỗi u sầu ngây thơ, khoác lên vẻ quyến rũ đen tối,
Một câu chuyện được thì thầm, một sự thật chưa được kể.
Vẻ đẹp của hư vô,
Nơi bóng tối ngự trị.
Vẻ đẹp của bóng tối,
Một nghịch lý chưa được kể.