Mô tả
Tình yêu ở đây không phải về thơ ca, mà là về khả năng buông bỏ của người lớn - vụng về, đau đớn, nhưng chân thật. Trong từng chữ đều cảm nhận được sự tĩnh lặng còn lại sau những lời thề thốt vang dội, và cái lạnh không đến từ mùa đông mà từ sự nhận thức: quyết định đúng đắn không phải lúc nào cũng cứu rỗi. Mọi thứ dường như đơn giản - anh ấy ra đi để cô dễ dàng hơn. Và thực ra thì vẫn đứng dưới cơn mưa đó, chỉ là không có quyền chờ đợi. Nhà sản xuất: Nguyễn Nam Minh Thủy Thu âm - Trộn âm - Master: Tuyền Key Violin: Phan Tuyền Video và thiết kế: Mạc Hoa Kỳ
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Chuyện vui anh vốn đã không nhiều kể từ ngày em đi.
Cuộc sống vẫn trải qua đơn điệu chẳng ý nghĩa gì.
Tìm được em một nửa còn thiếu, bấy lâu anh trân trọng tình yêu.
Nay đứng sau mà không dám ngước nhìn người ta quá xa.
Người ấy từng tìm gặp anh để nói với anh nên xa rời em thôi. Đừng khiến người mà mình yêu chịu khổ vì đợi.
Hạnh phúc là chờ được nhau để một ngày sống đến lúc bạc đầu.
Nhưng nếu quá lâu em là người khổ đau.
Anh nghĩ anh nên rời xa em để biết em hạnh phúc thế nào.
Không phải ưu tư và cô đơn khóc dưới mưa chiều ướt áo.
Anh biết em chẳng quan tâm thì giờ, anh biết em vẫn thương anh và chờ.
Nhưng nhìn em đứng giữa trời mùa đông anh ghét bản thân mình.
Xa cách anh sau này em thương yêu ai anh cũng thấy vui mà.
Quên hết đi tháng ngày bên anh chỉ có bão tố phong ba.
Có lẽ anh cố tỏ ra cao thượng khi chữ yêu cứ mang đi nhịn nhường.
Anh xin lỗi đã xuất hiện và làm em tổn thương.
Người ấy từng tìm gặp anh để nói với anh nên xa rời em thôi.
Đừng khiến người mà mình yêu chịu khổ vì đợi.
Hạnh phúc là chờ được nhau để một ngày sống đến lúc bạc đầu.
Nhưng nếu quá lâu em là người khổ đau.
Anh nghĩ anh nên rời xa em để biết em hạnh phúc thế nào.
Không phải ưu tư và cô đơn khóc dưới mưa chiều ướt áo.
Anh biết em chẳng quan tâm thì giờ, anh biết em vẫn thương anh và chờ.
Nhưng nhìn em đứng giữa trời mùa đông anh ghét bản thân mình.
Xa cách anh sau này em thương yêu ai anh cũng thấy vui mà.
Quên hết đi tháng ngày bên anh chỉ có bão tố phong ba.
Có lẽ anh cố tỏ ra cao thượng khi chữ yêu cứ mang đi nhịn nhường.
Anh xin lỗi đã xuất hiện và làm em tổn thương.
Anh nghĩ anh nên rời xa em để biết em hạnh phúc thế nào.
Không phải ưu tư và cô đơn khóc dưới mưa chiều ướt áo.
Anh biết em chẳng quan tâm thì giờ, anh biết em vẫn thương anh và chờ.
Nhưng nhìn em đứng giữa trời mùa đông anh ghét bản thân mình.
Xa cách anh sau này em thương yêu ai anh cũng thấy vui mà.
Quên hết đi tháng ngày bên anh chỉ có bão tố phong ba.
Có lẽ anh cố tỏ ra cao thượng khi chữ yêu cứ mang đi nhịn nhường.
Anh xin lỗi đã xuất hiện và làm em tổn thương.
Anh xin lỗi đã xuất hiện và làm em. . .
tổn thương.