Thêm bài hát từ MIN
Thêm bài hát từ Dangrangto
Thêm bài hát từ antransax
Mô tả
Mùa thu lại quyết định diễn trò kịch - lá xoay vòng, mưa thì thầm về sự vĩnh cửu, còn trái tim thì không hiểu sao lại tập vai lần đầu tan vỡ. Mặc dù đã có kinh nghiệm, nhưng tấm bằng xuất sắc môn "không yêu quá sâu" đã được nhận từ lâu. Nhưng có lẽ cuộc sống là vậy, ngay cả giác quan thứ hai, thứ ba, thứ năm vẫn mặc đồng phục học sinh và đi thi lại - với đôi mắt ngây thơ và bàn tay run rẩy như cũ. Giữa tin nhắn cuối cùng "sống tốt nhé, tình yêu của em" và tiếng "cảm ơn" nhẹ nhàng, ẩn chứa hình thức tình yêu chân thành nhất - thứ tình yêu biết buông bỏ. Không phải với sự hùng tráng, mà với cái cảm giác nhẹ nhàng, gần như vô hình trong lồng ngực, khi bạn nhận ra: đây không phải là nỗi đau đầu tiên, nhưng vì lý do nào đó, nó lại mới mẻ. Có lẽ là do trời mưa. Có lẽ chỉ đơn giản là vì trái tim là một kẻ lãng mạn không thể sửa chữa, luôn nghĩ rằng lần này mọi thứ sẽ khác.
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế?
Tại sao vẫn yêu si mê?
Tại sao trái tim vẫn ngô nghê? Vẫn dành trọn lòng mình như thế?
Phải chăng là vì lá rơi?
Phải chăng là vì trái tim yêu rơi vào người?
Phải chăng là vì mưa rơi? Tình cảm nay hóa biếng khơi.
Nếu có lúc chúng ta, đau nhói vì quá thiết tha.
Lúc quay mới biết ra đã yêu quá nhiều.
Tình yêu là một bài học lớn.
Đâu phải là ta cứ yêu hơn.
Là sẽ bên nhau hoài, là sẽ yên tâm ngồi.
Là sẽ không ai rời đi. Tình yêu đâu có đúng sai.
Làm sao có thể trách ai.
Vốn dĩ chẳng có ai bên mình được mãi.
Chẳng qua là vì ngày hôm đó.
Chiều mưa phùn rơi gió đông về.
Làm trái tim rung động, falling into you.
Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế?
Tại sao vẫn yêu si mê?
Tại sao trái tim vẫn ngô nghê? Vẫn dành trọn lòng mình như thế?
Phải chăng là vì lá rơi?
Phải chăng là vì trái tim yêu rơi vào người?
Phải chăng là vì mưa rơi? Tình cảm nay hóa biếng khơi.
Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế?
Chỉ một tin nhắn vang lặng lẽ. Từ giờ phải sống tốt nhé em à!
Đừng vậy đi con gái và xa.
Cảm ơn vì mình đã yêu.
Và yêu đến khi không thể yêu tiếp được nữa.
Cảm ơn vì đã dám buông tay, không níu giữ giấc mộng lành.
Chia tay cũng đâu phải là lần đầu mà sao không quen.
Đêm đen chỉ còn vài ngọn đèn mà lòng bón chen.
Ta đã có chặng đường thật đẹp mà phải không em?
Dù chẳng thể quên, ghi báo vẫn vương, kể dòng lệ tuôn, hôm nay phải buông thật rồi.
Đôi hai sánh mắt dịu dàng là thoan thương đau. Buông câu chia tay nhẹ nhàng mình dành cho nhau.
Thất hứa vì chẳng thể gọi nàng là cô dâu.
Mà sau vết cứa lại càng đậm sâu hơn tình đầu. Thả vụt tan như mây.
Bàn tay em chẳng thể ôm lấy.
Thời gian làm nhòe đi hết.
Những rung động ngày hôm ấy bên nhau.
Anh biết không cố níu giữ em giờ thì suốt đời sẽ đánh mất.
Vì ôm bao oai -báo nên thôi đành phải cất em về ký ức.
-Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế?
Tại sao vẫn yêu si mê?
Tại sao trái tim vẫn ngô nghê? Vẫn dành trọn lòng mình như thế?
Phải chăng là vì lá rơi?
Phải chăng là vì trái tim yêu rơi vào người? Phải chăng là vì mưa rơi?
Tình cảm nay hóa biếng khơi. Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế?
Chỉ một tin nhắn vang lặng lẽ.
Từ giờ phải sống tốt nhé em à! Đừng vậy đi con gái và xa.
Cảm ơn vì mình đã yêu.
Và yêu đến khi không thể yêu tiếp được nữa.
Cảm ơn vì đã dám buông tay, không níu giữ giấc mộng lành.
Tình đầu lúc không thể cố đâu yêu về.