Rap To Sztuka
Thêm bài hát từ Nullizmatyk
Thêm bài hát từ Cira
Thêm bài hát từ bartek koko
Thêm bài hát từ Ryfa Ri
Mô tả
Nhịp điệu của vần điệu - như những chiếc nồi trong ký túc xá sinh viên: to, chân thành và hơi quá đà. Mỗi từ ở đây đều thở hổn hển như một chiếc xe cũ đang leo dốc, nhưng vẫn chạy - với sự bướng bỉnh, nhiệt huyết và niềm tự hào của một người thợ thủ công, người biết giá trị của từ"của mình". Không có những lượt thích giả tạo, không có những nhịp điệu bóng bẩy với nhãn hiệu tiếp thị. Chỉ có tiếng rên rỉ của đường phố, rỉ sét trên những vần điệu và lời ca được sáng tác mà không cần công thức.
Đây là trường hợp mà"sân khấu"không phải là sàn catwalk, mà là bậc thang của một tòa nhà cũ, nơi dưới ánh đèn đường, tất cả được quyết định bởi micro và sự tự tin trong vần điệu. Ở đây, người ta không đọc để gây sốt, mà thở ra nhịp điệu, như khói thuốc lá sau một khoảng lặng dài. Thô lỗ, trung thực, với chính cái vibe Ba Lan đó, nơi nghệ thuật không được bán - người ta mua lại lương tâm bằng nó.
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Rap to sztuka. Markowy.
Oni pytają czy rap to sztuka? Co ty sądzisz? Jebać babol.
Triple double Luka doncić. Kto tu szponci i czesze jak barber. Ty szukasz błądzisz.
Ja jadę na twoim karbie jak BD i Carter. Wycinanki rymów. Trzymaj gardę, włosy, pancze.
Włączę synu mocno tańczę, męczę tylu. Plącze styl, sączę piluś.
Kończy list, science is co kaleczą. Kończy wywód pis.
Ja ciągle i z gram w latającym cyrku będę pykać, póki nie podomkną cyklu. Palec na dzynglu. Stoję na cyplu, wokół woda.
Nie daje cynku za często, ale nie, że się chowam. I od nowa cztery dychy na karku.
Zero zadychy. Liryczne oprychy się hartują. Łap ej, ponownie poszył rap.
Zrób -majka test. No show me what you got. -Mordy nie zamknę.
Bit gra, flow tańczy sambę. Płynę z tym samplem et viva l'arte. Uwagi warte style jak sceny z Wagi.
Bez pięci udawanej powagi. Z siłą blagi hip-hop wabi, potem trafi jak na muraw
Tanikas. Chcę tu coś zostawić. Każdy kombinuje.
Ja to szanuję i robię swoje, -choć nie wszystkim to pasuje. -Moja profesja, liryczna ekspresja.
Rymuję w dni robocze, w weekendy i święta. Robię to po swojemu. Nie robię jak reszta.
Na ludzie jak siesta. Bo po co westać?
Zmieniają się ludzie, zmieniają się miejsca. Ja cel mam mieć tam, gdzie dobra energia.
Chcę dawać od siebie, dla siebie ją czerpać. Dobry ziomek, nie szelma. Mówię, co jest, nie ściemniam.
Rap to sztuka. Nie szuka fana i nara bitch.
Rymy to para w rękach trzymam jak granat. Jak nawijam to filar się wam tu trzęsie jak pajac.
Wrzucam w kabinie swoje skille na aranż. Wena siada na bara, gada fraza.
Widzę świata rymami nie zbawi niki nic tutaj. Jedyne co weźmiesz to w ręce fiuta.
Ja w domu typa jak Wu-Tang rymy powszednie słucha. Ja słowami tak se w takt to rzucam.
Z rapem tańczę salsę, gdy w ręku puchar i całą noc pite, jechane z bloki na bicie. No bo po co ta nocka?
Zajawa hipi. Keep it real. Dalej gram rap na bloczkach. Zwykły typ, średnia polska.
Flow szczerze każda lala miałaby orgazm. Trochę waszymi kartami to se pogram.
No bo szczerze nie wierzę, że wam flow wypadło z rąk i rozjebało jak Force.
Raz, dwa zawsze masz coś ode mnie. Sztuka jest dobra, innej nigdy nie chcę.
Sort klasy pierwszej ją zamiata pod dywan. Ty utkaj pizdę i się nie odzywaj.
Moje rzemiosło to kunszt i klasa. Twoje to fake blacha, słaba baka.
I to nie atak, a stwierdzenie faktu. Nie, nie chcę bucha, nawet nie palę lightów. Dość żartów.
Nikt się kurwa nie śmieje. Mam zaburzenia odżywiania pozerze.
Rzygam tym syfem i tym co robicie. Gdzie jest mój hip hop? Tu. Spójrz na ulicę i przyłóż rękę.
Czujesz serca bicie? To słaby puls, ale tętni życie. Gorąca krew. Rap. Rap, którym żyję.
Wdech, wydech. Czasem nic poza tym. Droga Bushido, a chuj kładę na nich.
Teraz, teraz ja powiem wam, powiem wam o co chodzi nam.
Puszczę to po filtrach jak magister sztuki. Leci to w komórki, w audiosystemy do suburbii.
Realizuję przemyt poprzez kumpli. Fajbe funkiel nówki.
W mainstreamie dalej sezon na ogórki. Wkładam majkiem jak w karate ze dwie klatki obok. Dwie paki se na klatę.
Bierze polo, siedzi na glam rapie, pyta co oni pierdolą? Nie wiem. Jestem Koko. W
Andezy już powoli posok. Głąby mnie obsrały. Ziomki dalej siedzą.
Elos sensibary ma być tłusto jak na keto. Polo jeździł alfą, teraz śmiga sobie bruto.
Myśli, że jest figą, ale jego flow to beton. Jego styl to klapa. Beka.
Wzrok bity na flotę. Chwalisz ją mega, ale styl nie drgnął o jotę.
Rzucam to na pito, suto nawalone barców. Ty płacisz głupkom grubo. Jak ci nie szkoda hajs.
Jeśli rap to sztuka, to ja ziewam jak na szkolnych wycieczkach.
Dekonstrukcja ewidentnie jest potrzebna. Tam jest granat, a tu zawleczka. Bardziej Apro
Kolektyw niż Afromental. Słuchaj sobie Big Punna albo Lil Wayna. Ja będę czytał
Viana albo Houellebecqa. Robię biznes na Hiszpana. Ma balony jak z reklam.
Ta umowa jest spisana, więc kurwa nie pękaj.
Generalnie beka, bo się wczuwa jeden z drugim, że tylko on ma przekaz i że cię nie lubi.
Bez nerwów, bez łudeń i bez zbędnej pszczyty. Siadaj. Sportowe buty i bansowe nuty. Madam.
Dla mnie to sztuka, dla niektórych rzemiosło przerosło to niektórych ostro już poniosło. Wielu taśmowo łapie majk jak za wiosło.
Rozrosło się, ale niewielu coś nowego wniosło. Szuka, nie szuka. Z dala od białego kruka.
Byle dorobić się, zarobić na Facebooku kciuka. W trendy patent wkręt jak dura suka.
Gnój przywlecze tłuk jak żuchw, potem nie spłuka.
Nie sztuka nastukać się, dukać do taktu. Z szacunkiem traktuj akt. Lektura faktu. Liczy się szczegół.
Flow, sztukateria. Poezja nie biżuteria, bo to nie galeria.
Styl i finezja główne kryteria. Wirtuozeria ma być art artyleria.
Każda linijka to z baterii seria, a nie mizerna nawijka a la mizeria.
Centrum Świdnica, trzecie piętro, kamienica.
Widziałem rapera, medala i kibica. Dzisiaj pusta dzielnica. Każdy liczy i wylicza. Patrzę głęboko w oblicza.
Widzę głupa, parę snitcha, getto, Kozakiewicza i kilka minut życia autostopowicza. Czas nam drogę wytycza, a ulica rozlicza.
Albo nienawidzisz, albo -cię zachwyca. -To ten karawan, co płynie na Bali grama.
To ciągle gada i gada, i gada, i gada, i gada. Nigdy nie słucha, nigdy nie ufa.
Zgarbiona postać, ostatnia prosta. Pióro i guma.
To nasze myśli spalone i czarne jak kawa. I tylko dawaj, dawaj, dawaj, dawaj. Dziewiętna sława.
Słowa pieśni z brudnych. Gdzie ludzie z bloku pisali rapem sztukę.
Rap bywa sztuką. Mieszamy w nim suto style.
W chuj to kmienie i jak Rubens lubię grube lie. Nie lubię się nudzić.
Kubizm gubi w oficynie, a dla ludzi mam futuryzm jak gadam w turyl po klinie. Czy mi minie, czy mi nie minie.
Do opozycji w kontrze. Słyszą gwizdy ciągle. Płyną pizdy z prądem. Dziw na obrzęd.
Poprzez to mają ból. Prze flow się plączesz ziom. Nie mów mi co jest dobre przyjąć w mordę cios.
A jak Arka. R jak renesans. Say jak to me what you got on your mind.
Prawda krasnych nagrań z serca. Cena za CDk fourty seven hash.
Wymień na sztukę albo zborchaj sztukę, ale nigdy nie zmień tej sztuki na sukę.
Bez linii basu puste jak WWA bez -Hex'em. WTK daj puste. -Lecimy z tym underground. Rym za rym.
Pozdrawiam. Nie palimy. Mamy z majkiem fight. Nie przez kalkę style na deskę.
Strajk nie jak z jajkiem łaki MC.
Kiedyś było ich piętnastu, dziś stąd boombap feel. Dzwonię dziś pajace. Ja szanuję pracę i szanują swe słuchacze.
Za markowe bity lirycznymi linijkami płacę. Zawsze Polak, nie Polaczek.
Zawsze ze swoimi raczej. Nie inaczej. Bez trze inaczej. W każdej skice znajdą się partacze.
Rap się dawno zesrał. Raczej w wyścigu po kasę.
Konsumpcyjni kamikadze zalewają słabym gównem czyjąś pracę. Znikną z szacem, pozostawią próżnię wraz z niesmakiem.
Bije dzwon, bije dzwon, bije dzwon. Jebać ten teatrzyk. Tańczy klaun, wyje klon.
Wyjebane w to, ile kto czyje stron. Niech świnie żrą.
Ja wciąż szyję flow na mikrofon. Bije dzwon, bije dzwon, bije dzwon. Jebać ten teatrzyk.
Tańczy klaun, wyje klon. Wyjebane w to, ile kto czyje stron.
Niech świnie żrą, ja wciąż szyję flow.
Rap to sztuka.
Yeah
Yo
Sounds
Bản dịch tiếng Việt
Rap là một nghệ thuật. Có thương hiệu.
Họ hỏi rap có phải là nghệ thuật không? Bạn nghĩ gì? Chết tiệt, đồ khốn.
Luka doncic nhân đôi. Có người đang ở đây và chải đầu như thợ cắt tóc. Bạn tìm kiếm, bạn lang thang.
Tôi đang làm theo sự dẫn dắt của bạn như BD và Carter. Những đoạn cắt vần. Hãy cảnh giác, tóc của bạn, áo giáp của bạn.
Tôi sẽ bật nó lên, con trai, tôi nhảy rất chăm chỉ, tôi làm nhiều người mệt mỏi. Tôi đang nhầm lẫn phong cách, tôi đang nhấm nháp một ly Pili.
Kết thúc bức thư, khoa học là điều gây tổn thương. Pis kết thúc cuộc tranh luận của mình.
Tôi vẫn đang chơi xiếc bay và tôi sẽ tiếp tục nói chuyện cho đến khi họ hoàn thành vòng quay. Ngón tay trên tiếng leng keng. Tôi đang đứng trên một mũi đất, xung quanh tôi là nước.
Tôi không thường xuyên đưa ra lời khuyên nhưng không phải là tôi đang trốn tránh. Và một lần nữa, có bốn tờ mười trên đường dây.
Không khó thở. Những tên côn đồ trữ tình đang cứng rắn hơn. Bắt yay, anh ấy lại khâu đoạn rap lại.
Làm bài kiểm tra. Không cho tôi xem bạn có gì. -Tôi sẽ không im lặng.
Nhịp điệu vang lên, dòng nhạc nhảy điệu samba. Tôi đang say mê với sample et viva l'arte này. Phong cách đáng chú ý như cảnh từ Thiên Bình.
Không có sự nghiêm túc giả tạo. Hip-hop lôi kéo bạn bằng sức mạnh báng bổ, rồi nó đánh bạn như rơi trên cỏ
Tanikas. Tôi muốn để lại một cái gì đó ở đây. Mọi người đều đang âm mưu.
Tôi tôn trọng điều đó và làm công việc của mình, mặc dù không phải ai cũng thích điều đó. - Nghề nghiệp của tôi, thể hiện trữ tình.
Tôi gieo vần vào các ngày trong tuần, cuối tuần và ngày lễ. Tôi làm theo cách của tôi. Tôi không thích phần còn lại.
Mọi người đang ngủ trưa. Bởi vì tại sao phải bận tâm?
Người thay đổi, địa điểm thay đổi. Mục tiêu của tôi phải là nơi có năng lượng tốt.
Tôi muốn cho đi từ chính mình và vẽ nó cho chính mình. Người tốt, không phải kẻ vô lại. Tôi nói nó là gì, tôi không nói dối.
Rap là một nghệ thuật. Anh ấy không tìm kiếm một người hâm mộ hay một con điếm nara.
Tôi cầm vần điệu trong tay như một quả lựu đạn. Khi tôi nói, cây cột rung chuyển như một chú hề.
Tôi dồn kỹ năng của mình vào việc sắp xếp trong cabin. Wena ngồi trên quầy bar và nói một câu.
Tôi nhìn thế giới trong vần điệu, không có gì ở đây sẽ cứu được ai. Thứ duy nhất bạn sẽ lấy là một con cặc trong tay.
Ở nhà, tôi nghe một gã như Wu-Tang vần điệu. Tôi nói điều đó bằng những lời như thế.
Tôi nhảy salsa với rap, khi tôi cầm một chiếc cốc trên tay và uống suốt đêm, lái xe từ khu phố này sang khu phố khác. Ừm, tại sao lại là đêm nay?
Hippie Zajawa. Giữ nó thật. Tôi vẫn chơi rap trên các khối. Loại thông thường, tiếng Ba Lan trung bình.
Thành thật mà nói thì mọi con búp bê đều sẽ đạt cực khoái. Tôi sẽ chơi vài lá bài của bạn.
Chà, thực lòng tôi không thể tin được dòng chảy đó đã tuột khỏi tay bạn và hỏng bét như Force.
Một hoặc hai lần bạn luôn có được thứ gì đó từ tôi. Nghệ thuật là tốt, tôi không bao giờ muốn bất cứ điều gì khác.
Loại hạng nhất quét nó dưới tấm thảm. Bạn im lặng và không nói gì cả.
Nghề của tôi là sự khéo léo và đẳng cấp. Của bạn là một tấm kim loại giả, một chiếc xe tăng yếu đuối.
Và đây không phải là một cuộc tấn công, mà là một tuyên bố về sự thật. Không, tôi không muốn hút thuốc, tôi thậm chí còn không hút thuốc. Nói đùa đủ rồi.
Không ai cười cả. Tôi mắc chứng rối loạn ăn uống.
Tôi phát ngán với chuyện chết tiệt này và những gì bạn đang làm. Hiphop của tôi đâu? Đây. Nhìn ra đường và giơ tay lên.
Bạn có cảm thấy tim mình đang đập không? Đó là một nhịp đập yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống. Máu nóng. Rap. Rap mà tôi sống theo.
Hít vào, thở ra. Đôi khi không còn gì nữa. Bushido thân mến, tôi rất quan tâm đến họ.
Bây giờ, bây giờ tôi sẽ nói cho bạn biết, tôi sẽ nói cho bạn biết chúng ta đang nói về điều gì.
Tôi sẽ lọc nó như một chuyên ngành nghệ thuật. Nó đi tới điện thoại di động, hệ thống âm thanh tới vùng ngoại ô.
Tôi thực hiện buôn lậu thông qua bạn bè của tôi. Thật tuyệt vời.
Hiện tại vẫn đang là mùa dưa chuột. Tôi đút tay vào đó như đang tập karate, có hai cái lồng cạnh đó. Hai gói cùng một lúc.
Anh ta mặc một chiếc áo polo, ngồi trên chiếc áo rap quyến rũ, hỏi họ đang làm cái quái gì vậy? Tôi không biết. Tôi là Koko. W
Andezy đang dần chảy máu. Đầu óc tôi như đang đổ lỗi cho tôi. Các chàng trai vẫn đang ngồi.
Elos sensibary được cho là béo đối với keto. Polo lái chiếc Alfa, bây giờ anh ấy lái chiếc Bruto.
Anh ấy nghĩ mình là một con sung, nhưng dòng chảy của anh ấy rất cụ thể. Phong cách của anh ấy là một thất bại. Ợ.
Nhìn chằm chằm vào hạm đội. Bạn khen cô ấy rất nhiều nhưng phong cách vẫn không hề thay đổi một chút nào.
Tôi sẽ ném nó vào pito, tôi có rất nhiều tiền. Bạn trả tiền cho những kẻ ngốc rất nhiều. Nếu bạn không ngại tiền.
Nếu rap là một nghệ thuật thì tôi ngáp như trong những chuyến dã ngoại.
Việc giải cấu trúc rõ ràng là cần thiết. Có một quả lựu đạn ở kia và một cái ghim ở đây. Thêm Apro
Tập thể hơn Afromental. Hãy nghe Big Punn hoặc Lil Wayne. tôi sẽ đọc
Vian hoặc Houellebecq. Tôi đang kinh doanh ở Tây Ban Nha. Nó có bóng bay giống như trong quảng cáo.
Hợp đồng này đã được viết nên đừng phá vỡ nó.
Nói chung, anh ấy ợ hơi vì anh ấy đồng cảm với nhau, rằng anh ấy là người duy nhất gửi tin nhắn và rằng anh ấy không thích bạn.
Không có thần kinh, không có ảo tưởng và không có niềm kiêu hãnh không cần thiết. Ngồi xuống. Giày thể thao và nốt trầm. Thưa bà.
Đối với tôi đó là một nghệ thuật, đối với một số người, nó quá thủ công và đối với một số người, đó thực sự là một thất bại. Nhiều người nắm lấy majk như một mái chèo.
Nó đã phát triển nhưng rất ít người đóng góp được điều gì mới. Anh ấy đang nhìn, không nhìn. Tránh xa con quạ trắng.
Chỉ để kiếm tiền, hãy kiếm lượt thích trên Facebook. Cô ấy chạy theo xu hướng như một con khốn ngu ngốc.
Phân sẽ kéo vào như một cái hàm và không thể bị cuốn trôi đi.
Không có mẹo nào trong việc gõ hoặc gõ theo nhịp. Hãy đối xử với hành động đó một cách tôn trọng. Đọc phi hư cấu. Đó là chi tiết quan trọng.
Dòng chảy, vữa. Thơ, không phải đồ trang sức, vì nó không phải là phòng trưng bày.
Phong cách và sự tinh tế là tiêu chí chính. Đức hạnh được cho là pháo binh.
Mỗi dòng là một chuỗi pin, không phải một vòng xoắn ít ỏi hay khốn khổ.
Trung tâm Świdnica, tầng ba, nhà chung cư.
Tôi nhìn thấy một rapper, một người đoạt huy chương và một người hâm mộ. Ngày nay nó là một quận trống rỗng. Mọi người đều đếm và liệt kê. Tôi nhìn sâu vào những khuôn mặt.
Tôi thấy một tên ngốc, một vài kẻ chỉ trích, khu ổ chuột, Kozakiewicz và vài phút trong cuộc đời của một người quá giang. Thời gian chỉ cho chúng ta con đường và đường phố cho chúng ta công lý.
Bạn có thể ghét nó hoặc nó làm bạn thích thú. - Đó là chiếc xe tang đang đi tới Bali gram.
Nó cứ nói và nói và nói và nói và nói. Anh ấy không bao giờ lắng nghe, không bao giờ tin tưởng.
Một dáng người khom lưng, cuối cùng thẳng tắp. Bút và cao su.
Đây là những suy nghĩ của chúng ta, cháy đen như cà phê. Và chỉ cho, cho, cho, cho. Danh tiếng thứ mười chín.
Lời của bài hát từ bẩn. Nơi mọi người trong khối viết rap art.
Rap có thể là nghệ thuật. Chúng tôi kết hợp phong cách rất phong phú.
Chết tiệt, và giống như Rubens, tôi thích những lời nói dối dày đặc. Tôi không thích bị buồn chán.
Chủ nghĩa lập thể đã bị mất đi trong khu nhà phụ, và đối với mọi người, tôi có chủ nghĩa tương lai khi nói chuyện ở Turin. Liệu nó sẽ vượt qua hay không.
Để đối lập trong đối lập. Họ nghe thấy tiếng huýt sáo liên tục. Lồn đi theo dòng chảy. Ngạc nhiên vì nghi lễ.
Vì điều này mà họ bị đau đớn. Bạn đang bối rối về dòng chảy, anh bạn. Đừng bảo có gì tốt mà nhận một cú đấm vào mặt.
Thế còn Ark thì sao? R là dành cho thời Phục hưng. Hãy nói như tôi điều bạn đang nghĩ trong đầu.
Sự thật của những bản thu âm đẹp từ trái tim. Giá mỗi CDk 47 băm.
Trao đổi để lấy tác phẩm nghệ thuật hoặc sưu tầm tác phẩm nghệ thuật, nhưng đừng bao giờ đổi tác phẩm đó lấy một con khốn.
Không có đường bass thì trống rỗng như WWA không có -Hex. WTK, hãy để trống. -Chúng ta sẽ đi ngầm với cái này. Vần cho vần.
Trân trọng. Chúng tôi không hút thuốc. Majek và tôi đang cãi nhau. Không phải bằng cách truy tìm các phong cách trên bảng.
Một cuộc đình công không giống như một quả trứng, MC.
Đã từng có mười lăm người trong số họ, ngày nay đó là nơi bắt nguồn cảm giác bùng nổ. Hôm nay tôi gọi điện đây, anh hề. Tôi tôn trọng công việc của tôi và người nghe của tôi tôn trọng nó.
Tôi trả tiền cho những nhịp điệu có thương hiệu bằng những dòng trữ tình. Luôn luôn là một Cực, không phải một Cực.
Luôn luôn ở bên người của bạn. Không có gì khác biệt. Không có nó thì khác. Có những kẻ vụng về trong mỗi bản phác thảo.
Rap đã biến mất từ lâu. Đúng hơn là trong một cuộc chạy đua vì tiền.
Những kẻ cảm tử tiêu dùng đổ những thứ vớ vẩn lên tác phẩm của ai đó. Họ sẽ biến mất với sự tôn trọng, để lại khoảng trống với sự ghê tởm.
Chuông đang reo, chuông đang reo, chuông đang reo. Chết tiệt nhà hát này. Chú hề nhảy múa, cây phong hú.
Tôi không quan tâm có bao nhiêu trang viết về ai. Cho lợn ăn.
Tôi vẫn đang may dòng cho micro. Chuông đang reo, chuông đang reo, chuông đang reo. Chết tiệt nhà hát này.
Chú hề nhảy múa, cây phong hú. Tôi không quan tâm có bao nhiêu trang viết về ai.
Cho lợn ăn, tôi vẫn khâu vá.
Rap là một nghệ thuật.
Vâng
yo
Âm thanh