Mô tả
Đôi khi trái tim tan vỡ không phải bằng tiếng vang, mà như thể lặng lẽ vỡ vụn thành những hạt cát - không có kịch tính, không có lời nói, chỉ có sự trống rỗng lơ lửng trong không khí. Trong âm thanh đó có sự mệt mỏi, không phải sự tức giận. Như thể mọi người đã hiểu tất cả, nhưng vẫn cần phải nói cho hết, để không còn cơ hội cho sự bất ngờ.
Ở đâu đó giữa những ngọn lửa lặng lẽ và cái nhìn cuối cùng qua cặp kính vô hình không màu - cảm giác biến mất. Không đóng sầm cửa, mà chỉ hé mở một chút để không phát ra tiếng kêu. Và trong đó có nhiều tình yêu hơn cả trăm lời thú nhận. Bởi vì đôi khi điều duy nhất có thể làm là buông bỏ. Không có tội lỗi, không có hy vọng, không cần phải giải thích gì cả.
Đạo diễn: TUNG PHAN
Người điều khiển máy bay không người lái: ALEX PHAM
Người quay phim: TRANDUYSCA
Biên tập: SKITES PRODUCTION
Chuyên gia màu sắc: THAO MINT
Hiệu ứng hình ảnh: NGUYEN HONG THAI
Teaser: THANH BINH NGUYEN LE
Nhà sản xuất âm nhạc: CECE TRUONG | DUY TRAN | PHU HIEN
Nhà sản xuất giọng hát: PHU HIEN | CECE TRUONG
Tác giả: PHU HIEN | CECE TRUONG
Biên soạn: PHU HIEN
Kỹ sư thu âm: KHAC TRIEU
Phòng thu âm: KC STUDIO
Trộn âm và mastering: MINH MAXIMUM
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Giọt sương đọng dưới khóe mắt.
Đèn khuya giờ cũng đã tắt.
Đã bao đêm dài thao thức với nỗi u hoài.
Lòng em giờ hóa sắt đá.
Vì anh đầy những dối trá.
Nói cho hay rồi buông tay giữa cơn say.
Là em, hư mắt.
Chẳng thể nhìn được từng khoảnh khắc để em quay đầu.
Anh trao em lăng kính không màu.
Rồi anh là người quay lưng.
Để em hững hờ chơi vơi giữa nơi ta từng bên nhau.
Khi anh gần bờ vai, thì thầm vào tai. Rằng chẳng còn ai như em.
Em đã muốn tin như cuốn phim.
Dù biết thế gian đầy dối gian. Đến khi chợt nhận ra rằng chuyện đôi ta.
Chỉ mình em mang đi xa. Em đã cố tin nhưng anh cố tình không thiết tha.
Chẳng cần biết.
Không tha thiết.
Không vương vấn.
Em không cần.
Chẳng cần biết.
Không tha thiết.
Không vương vấn.
Em không cần.
If only I could see the red flags. Thì em đây sẽ chẳng phải thắc mắc.
Sao cô ta lại ở trong căn phòng.
Nơi em vừa bước ra từ bên trong. Người đáng trách là anh hay chính em.
Sự ngu ngốc của em như thói quen. Khiến cho người đau khổ sau cuối vẫn là em.
Là em, hư mắt.
Chẳng thể nhìn được từng khoảnh khắc để em quay đầu.
Anh trao em lăng kính không màu.
Rồi anh là người quay lưng.
Để em hững hờ chơi vơi giữa nơi ta từng bên nhau.
Khi anh gần bờ vai, thì thầm vào tai. Rằng chẳng còn ai như em.
Em đã muốn tin như cuốn phim.
Dù biết thế gian đầy dối gian. Đến khi chợt nhận ra rằng chuyện đôi ta.
Chỉ mình em mang đi xa. Em đã cố tin nhưng anh cố tình không thiết tha.
Chẳng cần biết.
Không tha thiết.
Không vương vấn.
Em không cần.
Chẳng cần biết.
Không tha thiết.
Không vương vấn.
Em không cần.