Thêm bài hát từ Zippy Ogar
Thêm bài hát từ po prostu Kajtek
Thêm bài hát từ Boron
Mô tả
Âm nhạc: Jonathan
Lời bài hát: Zippy Ogar, Just Kajtek, Boron
Kết hợp/chỉnh sửa: Enzu
Đạo diễn: Jakub Podgórski
Quay phim: Stasiek Wojczyk
Chỉnh sửa/màu sắc: Józek Erkiirt / Wojciech Wiśniewski
Nhà sản xuất: Karolina Susło
Giám đốc sản xuất: Krzysztof Lipiński
Trợ lý sản xuất: Mateusz Wojtkow
Thế kỷ 1 sau Công nguyên: Józek Erkiért / Wojciech Wiśniewski
Thợ thủ công: Tony Beleki
Thợ điện: Igor Gruszczyński
Iskra: Efe Gorkem Bozkurt
1-st AS: Maciej Malec
Họa sĩ thiết kế: Victoria Switalska.
MUA: Zuzanna Chmielewska
Họa sĩ thiết kế: Veronica Jelen
Trợ lý thiết kế: Milena Faber
Nhà tạo mẫu diễn viên: Olivia Lopalevska
Âm thanh: Kuba Kaczorek
Video BTS: Max Bardyshevsky
Nữ diễn viên: Zuzia Zawitkowska
Kẻ ác: Michał Rybaczewski
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
Dasz radę policz moje występki, grzechy, zasługi i dobre chęci.
Te kłótnie o nic.
Luźne zaczepki. Wy głupy jak jeszcze byliśmy dziećmi.
Powiedz, ile łez potrzeba, by zmądrzeć i niespełnionych obietnic, żeby spłacić dług?
Bóg wie, dlaczego znowu błądzę. Może wyciągnę lekcję, nim rozleję tusz.
Co ja wiem o wylanym pocie, chorobie, głodzie i bólu?
Co ja wiem o nieprzespanych nocach i dziurawej parze butów?
Co ja wiem o biciu głową w ścianę, ciągłym przebijaniu muru?
Co ja wiem o życiu pełnym dostatku i cudów? Chyba nic.
-Chyba nic. -Chyba nic.
-Co ja wiem. -Chyba nic.
-Chyba nic. -Chyba nic.
Co ja wiem.
Znowu wyruszam w drogę. Pożyczam siano od zioma.
Mówię, że zwrócę we wtorek, a wtorek zamienię na środę. Wbiję z Gibonem na zgodę posypiać pusa po pionie.
Znowu pretensje do dzieciaków skazanych na życie poniżej średniej.
Wakacje to tylko te w Polsce, bo to najlepsze, najtańsze. Od tego wiązania bolą ręce.
Końca z końcem w sensie. Ale co ja wiem o schodach? Jechałem windą na ostatnie piętro.
Czasem muszę spojrzeć w dół, stamtąd odetchnąć. Jestem kroplą w tym morzu.
Rzucałem szkołę. Czułem się, jakbym był tylko krok od przełomu. Dzieciak chyba jest jebnięty.
Dziadek wybijał to pasem, a mój stary chciał być lepszy, więc zamykał to w sobie. Ja to gadałem z mikrofonem.
Dla nich to tym bardziej chore i nie wiedzą, jak to leczyć. Już nie patrzę za plecy.
Co ja wiem o wylanym pocie, chorobie, głodzie i bólu?
Co ja wiem o nieprzespanych nocach i dziurawej parze butów?
Co ja wiem o biciu głową w ścianę, ciągłym przebijaniu muru?
Co ja wiem o życiu pełnym dostatku i cudów? Chyba nic.
-Chyba nic. -Chyba nic.
-Co ja wiem. -Chyba nic.
-Chyba nic. -Chyba nic.
Co ja wiem.
Wiemy tyle co nic i to chyba nam wystarcza.
Czasem boli, kiedy spojrzy w oczy naga prawda.
Bản dịch tiếng Việt
Bạn có thể đếm được những vi phạm, tội lỗi, công đức và ý định tốt của tôi không?
Những lập luận này không có gì cả.
Móc lỏng lẻo. Đồ ngốc khi chúng ta còn nhỏ.
Nói cho tôi biết, bạn cần bao nhiêu nước mắt để trở nên khôn ngoan và bạn cần bao nhiêu lời hứa chưa thực hiện được để trả món nợ của mình?
Có Chúa mới biết tại sao tôi lại lang thang lần nữa. Có lẽ tôi sẽ học được bài học trước khi làm đổ mascara.
Tôi biết gì về mồ hôi, bệnh tật, đói khát và đau đớn?
Tôi biết gì về những đêm mất ngủ và một đôi giày bị thủng?
Tôi biết gì về việc đập đầu vào tường, liên tục xuyên tường?
Tôi biết gì về một cuộc sống đầy đủ và kỳ diệu? Có lẽ là không có gì.
- Có lẽ là không có gì. - Có lẽ là không có gì.
-Tôi biết gì cơ? - Có lẽ là không có gì.
- Có lẽ là không có gì. - Có lẽ là không có gì.
Tôi biết gì?
Tôi lại lên đường rồi. Tôi đang mượn cỏ khô từ bạn tôi.
Tôi nói tôi sẽ trả lại vào thứ Ba và tôi sẽ đổi thứ Ba thành thứ Tư. Tôi sẽ đồng ý ngủ thẳng với Gibon.
Một lần nữa, tôi lại phàn nàn về những đứa trẻ bị kết án phải sống dưới mức trung bình.
Những kỳ nghỉ chỉ có ở Ba Lan, vì chúng là nơi tốt nhất và rẻ nhất. Sự ràng buộc này làm đau tay tôi.
Theo một nghĩa nào đó, hãy kiếm sống. Nhưng tôi biết gì về cầu thang? Tôi đi thang máy lên tầng trên cùng.
Đôi khi tôi cần phải nhìn xuống và thở từ đó. Tôi là một giọt nước trong đại dương này.
Tôi đã bỏ học. Tôi cảm thấy như mình chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá. Con bé chắc điên rồi.
Ông nội dùng thắt lưng đánh nó, ông già tôi muốn tốt hơn nên đóng chai lại. Tôi đang nói chuyện bằng micro.
Đối với họ, bệnh còn nặng hơn và họ không biết cách chữa trị. Tôi không nhìn lại phía sau nữa.
Tôi biết gì về mồ hôi, bệnh tật, đói khát và đau đớn?
Tôi biết gì về những đêm mất ngủ và một đôi giày bị thủng?
Tôi biết gì về việc đập đầu vào tường, liên tục xuyên tường?
Tôi biết gì về một cuộc sống đầy đủ và kỳ diệu? Có lẽ là không có gì.
- Có lẽ là không có gì. - Có lẽ là không có gì.
-Tôi biết gì cơ? - Có lẽ là không có gì.
- Có lẽ là không có gì. - Có lẽ là không có gì.
Tôi biết gì?
Chúng ta gần như không biết gì và có lẽ thế là đủ đối với chúng ta.
Đôi khi thật đau lòng khi sự thật trần trụi nhìn vào mắt bạn.