Thêm bài hát từ Dub Inc
Mô tả
Guitar Bass: Moritz Von Korff
Trống: Grégory Mavridorakis
Guitar: Jérémie Gregeois
Bàn phím: Idir Derdiche
Bàn phím: Frédéric Peyron
Kỹ sư trộn: Guido Craveiro
Kỹ sư âm thanh: Benjamin Jouve
Giọng hát: Hakim Meridja
Giọng hát: Aurélien Zohou
Sáng tác: Moritz Von Korff
Sáng tác: Frederic Peyron
Sáng tác: Idir Derdiche
Sáng tác: Grégory Mavridorakis
Sáng tác: Mathieu Olivier
Sáng tác: Benjamin Jouve
Lời bài hát và bản dịch
Bản gốc
J'aimerais que l'on me dise de quelle couleur est mon drapeau. Les deux cultures l'exigent.
Si ma France à moi est mon berceau, mon Algérie est acquise à mon cœur et celle de mon ego. J'aimerais que l'on me dise.
Oui, que l'on me dise.
Des valeurs auxquelles je m'attache, ses douleurs et ses rancœurs n'ont plus débat.
Certains voudraient que ces liens se dépassent. Comment l'expliquer à mes enfants?
Encore du mal à trouver ma place. Je reste étranger ici et même là-bas.
Malgré les années, rien ne se passe et pourtant la vie est en mouvement.
Change le temps, personne n'attend, pas besoin d'être validé, car dans le sang, dans nos accents, tout reste pigmenté.
Nos voix répondent à notre monde qu'on a déjà changé. Reconnaissant l'instant présent sans penser au passé.
Les drapeaux n'ont pas d'âme et n'ont pas de parole.
Ils ne suivent que le vent et n'ont pas de boussole. Et pour trouver sa voie et prendre son envol, chacun sa méthode.
J'aimerais que l'on me dise de quelle couleur est mon drapeau. Les deux cultures l'exigent.
Si ma France à moi est mon berceau, mon Algérie est acquise à mon cœur et celle de mon ego. J'aimerais que l'on me dise.
Oui, que l'on me dise.
On a trouvé nous-mêmes le remède pour soigner nos blessures, nos ratures.
Tant de questions sont dans nos cœurs.
Malgré tous les choix qu'on possède, il a fallu du temps avant que mon métissage ne me fasse plus peur.
Fini ces vieilles rengaines, chacun sa douleur, personne ne veut comprendre celle de l'autre.
Tel l'ivoire et l'ébène, portant en moi ces nuances qui peignent le monde, la vie -comme une éruche. -Rester philanthrope avec les mots.
Je danse avec ce que l'on aime. Si c'est réciproque, on fera ce qu'il faut.
On chantera ce que l'on aime.
On défendra toujours ces deux drapeaux comme une empreinte que l'on connaît.
Et voir sur eux comment souffle le vent.
J'aimerais que l'on me dise de quelle couleur est mon drapeau. Les deux cultures l'exigent.
Si ma France à moi est mon berceau, mon Algérie est acquise à mon cœur et celle de mon ego. J'aimerais que l'on me dise.
Oui, que l'on me dise.
J'aimerais que l'on me dise
Bản dịch tiếng Việt
Tôi muốn ai đó cho tôi biết lá cờ của tôi có màu gì. Cả hai nền văn hóa đều yêu cầu điều đó.
Nếu nước Pháp của tôi là cái nôi của tôi thì Algeria của tôi được trái tim và cái tôi của tôi chiếm đoạt. Tôi muốn ai đó nói cho tôi biết.
Vâng, hãy nói cho tôi biết.
Những giá trị mà tôi gắn bó, nỗi đau và sự oán giận của nó không còn phải bàn cãi nữa.
Một số người muốn các liên kết này vượt xa nhau. Làm sao tôi có thể giải thích điều đó với con tôi?
Vẫn gặp khó khăn khi tìm vị trí của tôi. Tôi vẫn là người lạ ở đây và thậm chí ở đó.
Mặc dù năm tháng không có gì xảy ra nhưng cuộc sống vẫn chuyển động.
Thời gian thay đổi, không ai chờ đợi, không cần xác nhận, bởi trong máu, trong giọng nói của chúng ta, mọi thứ vẫn còn sắc tố.
Tiếng nói của chúng ta đáp lại thế giới mà chúng ta đã thay đổi. Nhận ra khoảnh khắc hiện tại mà không nghĩ về quá khứ.
Lá cờ không có linh hồn và không có lời nói.
Họ chỉ đi theo gió và không có la bàn. Và để tìm đường và cất cánh, mỗi người đều có phương pháp riêng của mình.
Tôi muốn ai đó cho tôi biết lá cờ của tôi có màu gì. Cả hai nền văn hóa đều yêu cầu điều đó.
Nếu nước Pháp của tôi là cái nôi của tôi thì Algeria của tôi được trái tim và cái tôi của tôi chiếm đoạt. Tôi muốn ai đó nói cho tôi biết.
Vâng, hãy nói cho tôi biết.
Chính chúng ta đã tìm ra phương thuốc chữa lành vết thương, vết trầy xước của mình.
Biết bao câu hỏi đang ở trong lòng chúng tôi.
Bất chấp tất cả những lựa chọn mà chúng tôi có, phải mất một thời gian, chủng tộc hỗn hợp của tôi không còn khiến tôi sợ hãi nữa.
Không còn những điệp khúc xưa cũ, mỗi người đều có nỗi đau riêng, không ai muốn hiểu nỗi đau của người kia.
Giống như ngà voi và gỗ mun, mang trong tôi những sắc thái vẽ nên thế giới, cuộc sống - giống như một cái ồ. -Hãy làm từ thiện bằng lời nói.
Tôi khiêu vũ với những gì chúng tôi yêu thích. Nếu đó là của nhau, chúng ta sẽ làm những gì chúng ta cần làm.
Chúng tôi sẽ hát những gì chúng tôi thích.
Chúng tôi sẽ luôn bảo vệ hai lá cờ này như một dấu ấn mà chúng tôi biết.
Và xem gió thổi vào chúng như thế nào.
Tôi muốn ai đó cho tôi biết lá cờ của tôi có màu gì. Cả hai nền văn hóa đều yêu cầu điều đó.
Nếu nước Pháp của tôi là cái nôi của tôi thì Algeria của tôi được trái tim và cái tôi của tôi chiếm đoạt. Tôi muốn ai đó nói cho tôi biết.
Vâng, hãy nói cho tôi biết.
Tôi muốn ai đó nói cho tôi biết